Phối hợp chuyên khoa sâu cứu bệnh nhân gãy xương khỏi 'tam chứng đau khổ'
Bệnh viện An Bình phối hợp chuyên khoa sâu, điều trị đa mô thức cứu bệnh nhân lớn tuổi bị gãy xương phức tạp kèm trật khớp khỏi nguy cơ tàn phế.
Ngày 1-4, Bệnh viện An Bình (TP.HCM) cho biết vừa qua khoa Chấn thương chỉnh hình của bệnh viện đã tiếp nhận và điều trị thành công 2 trường hợp gãy xương kèm trật khớp điển hình, thể hiện rõ hiệu quả của hướng tiếp cận chuyên sâu và đa mô thức.
Trường hợp thứ nhất, bệnh nhân bị tam chứng đau khổ (tình trạng tổn thương phức tạp gồm gãy mỏm vẹt xương trụ, chỏm xương quay, trật khớp khuỷu). Ngoài ra bệnh nhân còn mắc nhiều bệnh lý nền như tăng huyết áp, đái tháo đường, loãng xương, cushing.
Bệnh nhân được xử trí kết hợp xương quay bằng nẹp vít, kết hợp xương mỏm vẹt xương trụ bằng kim Kirschner, khâu đính lại điểm bám dây chằng bên ngoài.

Hình chụp phim bệnh nhân bị gãy xương phức tạp kèm trật khớp. Ảnh: BVCC
Trường hợp thứ 2, bệnh nhân bị gãy hở độ II nhiều mảnh liên lồi cầu xương cánh tay kèm gãy 1/3 dưới, trật khớp quay trụ dưới cùng bên trái, tăng huyết áp, đái tháo đường.
Bệnh nhân được xử trí thành hai thì. Thì 1 là mổ cấp cứu cắt lọc, cố định bằng nẹp bột tránh nguy cơ nhiễm trùng; thì 2 là điều trị thực thụ như kết hợp liên lồi cầu xương cánh tay bằng nẹp vít, kết hợp xương quay bằng nẹp vít, cố định khớp quay trụ dưới bằng kim Kirschner.
Theo BS CKII Phạm Văn Nhật, khoa Chấn thương chỉnh hình Bệnh viện An Bình, tuổi cao không chỉ làm xương yếu đi mà còn khiến các chấn thương trở nên phức tạp hơn, nguy cơ biến chứng cao hơn và phục hồi khó khăn hơn.
Đặc biệt, những trường hợp gãy xương kèm trật khớp là một trong những tổn thương nặng, đòi hỏi xử trí chính xác và phối hợp điều trị toàn diện giữa các chuyên khoa sâu như gây mê hồi sức, tim mạch, nội tiết – thận, phục hồi chức năng ...
Các bệnh nhân kể trên không phải chỉ đối mặt với tổn thương xương mà còn cả mô mềm và bệnh lý nền có sẵn.
Chất lượng xương kém, gãy nhiều mảnh, gãy mặt khớp làm cho việc nắn chỉnh và cố định xương rất khó khăn. Tổn thương mô mềm nghiêm trọng, tổn thương dây chằng, tổn thương cơ và da (Cushing, gãy hở) làm cho việc khâu lại dây chằng và cho phủ vết thương khó khăn, nguy cơ mất vững khớp, nhiễm trùng cao.
Ngoài ra bệnh nhân còn có bệnh lý nền phức tạp gây tăng nguy cơ trong mổ và hậu phẫu. Điều này đòi hỏi cần có kế hoạch chuẩn bị mổ kỹ càng, rút ngắn thời gian trên bàn mổ và chăm sóc hậu phẫu tích cực.
Bệnh nhân còn có nguy cơ cứng khớp, mất chức năng cao nên cần cố định vững, ít đau giúp bệnh nhân có thể tập phục hồi chức năng sớm.
Nhờ hướng tiếp cận chuyên sâu và đa mô thức, kết quả điều trị của cả 2 bệnh nhân đều vượt mong đợi. Sau phẫu thuật 2 tuần, vết mổ liền tốt, bệnh nhân đã phục hồi được phần lớn biên độ vận động khớp khuỷu.












