Sắc xanh trên bầu trời và những mùa xuân không pháo hoa
Có những mùa xuân không pháo hoa, không tiếng đếm ngược bên mâm cơm tất niên. Ở đó, niềm vui không đến từ khoảnh khắc quây quần, mà từ sự tập trung tuyệt đối giữa tầng mây, từ trách nhiệm giữ bình yên cho từng hành khách.
Những mùa xuân không pháo hoa nơi buồng lái
Khi dưới mặt đất, những mái nhà rộn ràng mâm cơm tất niên và tiếng cười đoàn viên, ở một nơi rất cao giữa tầng mây, Cơ phó Nguyễn Thanh Tùng cùng đồng nghiệp vẫn lặng lẽ giữ nhịp cho những chuyến bay xuyên Tết.

Hành trình 12 năm gắn bó với bầu trời của anh Tùng đầy tự hào và nhiều kỷ niệm.
Không pháo hoa, không tiếng đếm ngược rộn ràng bên gia đình, phía trước buồng lái là bảng điều khiển sáng đèn và trách nhiệm tuyệt đối cho từng giây phút an toàn của hành khách.
Hơn 12 năm gắn bó với bầu trời, hành trình của anh là câu chuyện của khát vọng và bền bỉ. Ít ai biết, trước khi ngồi vào buồng lái chiếc A350 hiện đại, anh từng là một tiếp viên trẻ tuổi.
Đến với Vietnam Airlines từ khi còn là sinh viên năm nhất, anh bị cuốn hút bởi những đường bay dài và nhịp sống chuyên nghiệp của ngành hàng không. Quyết định bảo lưu việc học để theo nghề khi ấy là bước đi táo bạo – nhưng cũng là viên gạch đầu tiên cho giấc mơ làm chủ bầu trời.
Năm năm làm tiếp viên, anh nuôi dưỡng khát vọng trở thành phi công. Khi cơ hội đến, anh dấn thân vào hành trình mới đầy thử thách. Gần bảy năm qua, với hơn 3.600 giờ bay trên A321 và A350, anh từng bước khẳng định mình trong vai trò Cơ phó - người sát cánh cùng cơ trưởng, giữ cho mỗi chuyến bay đúng giờ và an toàn.
Nhưng nghề bay không chỉ là câu chuyện chuyên môn. Đó còn là những cái Tết xa nhà. "Chúng tôi đi nhiều nơi, gặp nhiều người, nhưng lại thường xuyên vắng mặt ở nơi quen thuộc nhất - đó là nhà", anh chia sẻ.
Có những đêm Giao thừa đón năm mới giữa tầng mây. Nếu dưới mặt đất là sum vầy gia đình, thì trên máy bay cũng có một kiểu đoàn viên khác – giữa tổ bay và những hành khách cùng chung nỗi nhớ nhà.
Một chiếc bánh chưng nhỏ được chia sẻ, vài lời chúc vội vàng, rồi tất cả trở lại vị trí, bởi điều quan trọng nhất vẫn là đưa hành khách về với người thân an toàn.
Anh từng đề xuất tổ chức một màn countdown trên chuyến bay đêm Giao thừa. Khi khoang khách cùng đếm ngược theo múi giờ Việt Nam, tiếng vỗ tay vang lên giữa không trung – một khoảnh khắc ấm áp lạ thường giữa tầng mây.

Cơ phó A350 Nguyễn Thanh Tùng cùng cậu con trai nhỏ.
Thế nhưng, ký ức khiến anh day dứt nhất lại là cái Tết năm 20 tuổi, trên chuyến bay ngày 29 Tết đi Sydney. Lần đầu đón năm mới nơi xứ người, anh háo hức kể cho mẹ nghe qua điện thoại.
Ở đầu dây bên kia, mẹ nghẹn giọng: "Tết năm nay nhà không có con, mẹ nhớ con lắm…". Đó cũng là cái Tết cuối cùng anh còn có mẹ. Sau cuộc gọi, chàng trai trẻ đã lặng lẽ rơi nước mắt giữa niềm vui rộn ràng nơi đất khách – để rồi trưởng thành hơn từ những đánh đổi rất thật phía sau ánh hào quang nghề nghiệp.
Giờ đây, anh là phi công, là người chồng, người cha của hai con nhỏ. Mỗi dịp Tết đến, câu hỏi quen thuộc lại vang lên: "Năm nay lịch bay thế nào?". Anh hiểu rằng, để yên tâm giữ nhịp trời Xuân, hậu phương phải thật vững vàng.
"Với tôi, hậu phương vững chắc thì tiền tuyến mới vững vàng. Khi gia đình đã sẵn sàng đón Tết, tôi mới có thể an tâm cất cánh", anh nói.
Giữa bầu trời mùa xuân, khi những chuyến bay lặng lẽ nối dài hành trình đoàn viên, có những con người đang âm thầm giữ nhịp cho đất nước không ngừng chuyển động. Và đôi khi, bình yên của một mái nhà bắt đầu từ sự tập trung tuyệt đối nơi buồng lái, giữa tầng mây xa thẳm.

Tiếp viên Lương Bảo Nghi sẵn sàng tâm thế về việc đón năm mới trên bầu trời.
Sắc xanh bầu trời - "di sản" yêu nghề qua hai thế hệ
Tại Vietnam Airlines, có những gia đình mà sắc xanh bầu trời đã trở thành một phần máu thịt. Ở đó, nghề bay không chỉ là công việc mưu sinh, mà là một "di sản" lặng lẽ được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác – bằng tình yêu nghề, bằng kỷ luật và cả những mùa xuân xa nhà.
Tiếp viên Lương Bảo Nghi lớn lên trong nhịp sống ấy. Tuổi thơ của cô không đếm ngược Tết để chờ lì xì, mà để chờ mẹ – Tiếp viên trưởng Dương Kim Lan – được ở nhà lâu hơn sau những chuyến bay dài. "Tết của gia đình tôi phụ thuộc vào lịch bay của mẹ. Với nhiều người, giao thừa là đêm 30, còn nhà tôi có khi mùng 4 mới thật sự là Tết", Nghi kể.
Nghe có vẻ khác thường, nhưng với một gia đình hàng không, đó lại là điều rất đỗi tự nhiên. Tết không nằm trên ô lịch đỏ, mà nằm trong khoảnh khắc cả nhà đông đủ. Dù sớm hay muộn, chỉ cần cùng nhau ngồi xem chương trình cuối năm, ngắm bình hoa mới cắm, thì phút giây ấy đã là giao thừa.
Ký ức tuổi thơ của Nghi gắn liền với hình ảnh mẹ chỉnh tề trong tà áo dài Vietnam Airlines – từ sắc hồng dịu dàng, đỏ nhung nổi bật đến xanh vàng thanh lịch. Cô bé ngày nào say mê ngắm mẹ trang điểm, làm tóc và tự nhủ: "Sau này mình cũng muốn đẹp và bản lĩnh như mẹ".
Nhưng mẹ Lan không chỉ cho con thấy vẻ đẹp hào quang. Sau những chuyến bay đêm, sau nỗi nhớ nhà lặng lẽ, là bản lĩnh được tôi luyện giữa những tình huống không ai lường trước. Tình yêu nghề của mẹ như mạch ngầm bền bỉ, thấm dần vào con gái.

Với gia đình Bảo Nghi, khi nào sum vầy khi ấy là Tết.
Năm 2025, cô gái tuổi Ngọ chính thức khoác lên mình màu áo xanh bầu trời, tiếp nối hành trình của mẹ. Chỉ khi thực sự bước vào nghề, Nghi mới hiểu hết những điều mẹ từng dạy – từ việc chuẩn bị tỉ mỉ tài liệu chuyến bay đến cách ứng xử tinh tế với hành khách.
Tháng 5/2025, chuyến bay VN248 gặp nhiễu động mạnh. Trong khoảnh khắc máy bay rung lắc dữ dội, hình ảnh Tiếp viên trưởng Dương Kim Lan bình tĩnh xử lý tình huống đã trở thành bài học sống động nhất cho con gái: khoác lên mình sắc áo này không chỉ là niềm tự hào, mà còn là cam kết trách nhiệm với từng hành khách.
"Mẹ dạy tôi mỉm cười kể cả khi khách từ chối nghe hướng dẫn, bởi điều quan trọng nhất là họ tin tưởng mình. Mẹ không chỉ là mẹ, mà còn là người đồng hành trong nghề", Nghi chia sẻ.
Có thể Tết này, Bảo Nghi lại vắng mặt trong bữa cơm gia đình. Nhưng cô hiểu, mỗi chuyến bay an toàn mình góp phần thực hiện sẽ giúp hàng trăm gia đình khác được đoàn tụ đúng giờ. Trong ngôi nhà ấy, Tết không đo bằng ngày tháng, mà đo bằng sự thấu hiểu và yêu thương.
Bởi khi tình yêu nghề đã trở thành sợi dây gắn kết, thì dù cách nhau bởi những tầng mây, họ vẫn luôn ở rất gần nhau – trong cùng một nhịp trời xuân.











