Dạo nọ, tôi đi phượt bằng xe khách, lang thang các tỉnh Bắc miền Trung, có ghé qua Đồng Hới, cái thành phố đã từng in bóng lung linh trong những câu thơ đẹp đến nao lòng của Xuân Hoàng: “Em đi, phố nhỏ động cành dừa/Cửa biển về khuya, gió đêm thổi lạnh/Phố nhỏ tan rồi sau bao trận đánh/Chúng ta về, ấm lại dải đường xưa” (Đồng Hới).