Xe tăng M551 Sheridan được thả từ máy bay như thế nào?
M551 Sheridan được thiết kế cho một nhiệm vụ mà phần lớn xe tăng cùng thời khó thực hiện: triển khai cùng lực lượng đổ bộ đường không.

Với trọng lượng chỉ khoảng 16-17 tấn, Sheridan có thể được vận chuyển bằng máy bay và đưa xuống chiến trường bằng hệ thống hạ tải đặc biệt.

Khi phát triển M551 Sheridan, Quân đội Mỹ không chỉ muốn có một xe tăng hạng nhẹ. Một yêu cầu quan trọng là phương tiện phải đủ nhẹ để có thể triển khai nhanh bằng đường không.

Điều này đặc biệt phù hợp với các đơn vị đổ bộ đường không, vốn cần hỏa lực bọc thép nhưng không thể chờ các phương tiện nặng được vận chuyển bằng đường bộ hoặc đường biển.

Để đáp ứng yêu cầu đó, Sheridan được thiết kế với thân bằng hợp kim nhôm và trọng lượng chỉ khoảng 16-17 tấn.

Đây là yếu tố quan trọng giúp M551 nằm trong giới hạn tải trọng của các máy bay vận tải quân sự Mỹ thời kỳ đó. Xe có thể được đưa lên máy bay vận tải và nhanh chóng triển khai tới khu vực tác chiến.

Nhưng đưa một chiếc xe tăng nặng hàng chục tấn từ máy bay xuống mặt đất là một bài toán hoàn toàn khác.

Quân đội Mỹ phát triển hệ thống LAPES, sử dụng dù để kéo hàng hóa ra khỏi khoang máy bay khi máy bay bay ở độ cao rất thấp. Sheridan là một trong những phương tiện có thể được triển khai bằng phương pháp này.

Trong quá trình LAPES, máy bay vận tải bay ở độ cao rất thấp và giảm tốc. Một dù kéo được triển khai phía sau máy bay, tạo lực kéo làm pallet chứa hàng trượt ra khỏi khoang.

Khi rời khỏi máy bay, kiện hàng tiếp tục trượt trên mặt đất và được giảm tốc bằng hệ thống dù. Cách làm này cho phép đưa phương tiện và hàng hóa xuống gần khu vực chiến đấu mà không cần sân bay hoàn chỉnh..

Sheridan cũng có thể được vận chuyển và thả bằng hệ thống dù chuyên dụng. Tuy nhiên, đây không phải một chiếc xe tăng đơn giản được buộc vào dù rồi thả tự do.

Toàn bộ hệ thống phải kiểm soát tải trọng, tốc độ hạ xuống và lực tác động khi tiếp đất. Chỉ một sai lệch nhỏ cũng có thể gây hư hỏng nghiêm trọng cho phương tiện hoặc thiết bị bên trong.

Khả năng triển khai đường không mang lại cho Sheridan một lợi thế chiến lược rất rõ. Một đơn vị đổ bộ đường không có thể đưa xe tăng hạng nhẹ tới khu vực mà lực lượng thiết giáp thông thường chưa thể tiếp cận.

M551 Sheridan vì vậy có thể đóng vai trò cung cấp hỏa lực trực tiếp cho bộ binh ngay sau khi lực lượng đổ bộ chiếm được khu vực.

Tuy nhiên, khả năng này cũng cho thấy một sự đánh đổi. Để đủ nhẹ cho vận chuyển đường không, Sheridan phải sử dụng thân bằng nhôm và chấp nhận lớp giáp tương đối mỏng.

Mỹ đã hy sinh một phần khả năng bảo vệ để đổi lấy tốc độ triển khai chiến lược. Đây cũng là lý do Sheridan khác biệt căn bản với những xe tăng chủ lực như M48 Patton.

Trong thực tế, khả năng đổ bộ đường không của Sheridan trở thành một trong những đặc điểm quan trọng nhất của thiết kế.

M551 không được tạo ra để cạnh tranh trực tiếp với xe tăng chủ lực về giáp. Nó được tạo ra để xuất hiện ở những nơi xe tăng nặng khó xuất hiện, sau đó sử dụng hỏa lực 152 mm và khả năng cơ động để hỗ trợ lực lượng mặt đất.

M551 Sheridan vì thế là một ví dụ điển hình cho cách yêu cầu chiến lược có thể định hình thiết kế xe tăng. Thân nhôm, trọng lượng thấp, kích thước tương đối nhỏ và khả năng vận chuyển bằng máy bay đều liên kết với nhau.

Nếu không có yêu cầu triển khai đường không, có lẽ Mỹ đã không cần một chiếc xe tăng có thiết kế khác thường đến vậy.
