20 năm không ngừng nghỉ, cụ ông 92 tuổi làm một việc chỉ để nhớ về người vợ đã ra đi
Hình ảnh cụ ông lặng lẽ ngồi bán sách bên đường đã trở nên quen thuộc với nhiều người, nhưng đằng sau đó là một hành trình đầy xúc động.
Suốt hơn hai thập kỷ qua, cụ ông Lâm Bảo Sơn (92 tuổi, Trung Quốc) vẫn lặng lẽ ngồi ở một góc hành lang, bên chiếc vali cũ đựng đầy những cuốn sách do chính ông biên dịch, xuất bản và ký tặng. Ít ai biết rằng, phía sau những trang sách ấy là một câu chuyện tình yêu sâu sắc cùng hành trình bền bỉ gìn giữ ký ức về người vợ đã khuất.
Từng là bác sĩ rồi chuyển sang làm công tác biên tập tại một viện nghiên cứu y học ở Quảng Đông, ông Lâm và vợ có thói quen viết bài gửi báo để cải thiện thu nhập. Cuộc sống bình lặng ấy rẽ sang hướng khác vào năm 1997, khi vợ ông mắc bệnh bạch cầu. Từ đó, mọi ưu tiên của ông đều dành cho việc chăm sóc bà.
Để giúp vợ vơi đi nỗi đau trong những ngày hóa trị, ông nhờ bạn bè mua truyện ngắn nước ngoài rồi tự tay dịch lại, mỗi ngày đọc cho bà nghe. Những câu chuyện giản dị trở thành liều thuốc tinh thần quý giá. Khi vợ ngủ, ông lại tiếp tục dịch, chỉnh sửa và gửi bài đến các tòa soạn. Nhiều bản dịch của ông sau đó được đăng tải.

Hình ảnh cụ ông lặng lẽ kéo vali đi bán sách đã trở nên quen thuộc với nhiều người. Ảnh: Ifeng
Sau khi vợ qua đời, ông gom những bản dịch ấy lại và xuất bản thành cuốn sách đầu tiên. Với ông, đó không chỉ là một ấn phẩm, mà là ký ức sống động về quãng thời gian cuối cùng bên người bạn đời.
Mang theo nỗi nhớ, ông bắt đầu những chuyến đi dài một mình, rong ruổi qua nhiều vùng đất bằng tàu ghế cứng để tiết kiệm chi phí và trải nghiệm nhiều hơn. Những hành trình ấy giúp ông dần nguôi ngoai, đồng thời tích lũy thêm chất liệu cho việc viết lách.
Từ năm 2004, ông bắt đầu mang sách ra phố bán. Hình ảnh cụ ông tóc bạc kéo chiếc vali cũ, ngồi dưới ánh đèn đường ký tặng sách cho khách qua đường dần trở nên quen thuộc. Dù phần lớn người đi ngang chỉ lướt qua, vẫn có những người dừng lại – không chỉ vì cuốn sách, mà còn vì câu chuyện phía sau.
Hơn 20 năm, ông đã bán được hơn 10.000 cuốn sách và viết hàng nghìn lời đề tặng, trong đó có câu ông thường ghi: “Trong bốn bể đều là tri âm, dù cách xa vẫn như gần”.
Ở tuổi 92, ông vẫn duy trì thói quen ra phố mỗi chiều tối. Có những hôm ông không ăn uống để tránh bất tiện, chỉ trở về nhà khi chuyến tàu điện cuối cùng đã kết thúc.
Dẫu vất vả, ông chưa từng nghĩ đến việc dừng lại, bởi với ông, việc bán sách không chỉ là mưu sinh mà còn là cách để những câu chuyện và ký ức về người vợ tiếp tục được lan tỏa.











