Chủ động phòng ngừa, giữ an toàn cho người lao động
UBND tỉnh Thái Nguyên vừa ban hành Công văn số 10174/UBND-NC về tăng cường công tác an toàn, vệ sinh lao động (ATVSLĐ), chủ động phòng ngừa, hạn chế tai nạn lao động. Điểm đáng chú ý của chỉ đạo lần này không chỉ nằm ở việc siết chặt quản lý, thanh tra, kiểm tra, mà quan trọng hơn là đặt trách nhiệm phòng ngừa lên từng cấp, từng ngành, doanh nghiệp và cơ sở sản xuất.

Đại diện Liên đoàn Lao động tỉnh thăm, tặng quà gia đình có người bị tai nạn lao động tử vong ở phường Tích Lương. Ảnh T.L
Trong lao động sản xuất, một quy trình an toàn dù được xây dựng chặt chẽ đến đâu cũng chỉ thực sự có ý nghĩa khi được thực hiện nghiêm túc tại nơi làm việc. Phía sau mỗi quy định về ATVSLĐ là sức khỏe, tính mạng của người lao động và sự ổn định lâu dài của doanh nghiệp.
Chính vì vậy, yêu cầu của Chủ tịch UBND tỉnh Thái Nguyên về tăng cường phòng ngừa tai nạn lao động cần được nhìn nhận trước hết từ tinh thần “phòng hơn chống”. Thanh tra, kiểm tra và xử lý vi phạm là cần thiết, nhưng không thể chờ đến khi xảy ra sự cố mới nhận diện những lỗ hổng về an toàn.
Việc yêu cầu các cơ quan chức năng tập trung vào những lĩnh vực có nguy cơ cao như xây dựng, khai thác khoáng sản, hóa chất, vật liệu nổ công nghiệp và máy, thiết bị có yêu cầu nghiêm ngặt về an toàn lao động là cách tiếp cận phù hợp với thực tế sản xuất.
Cùng với đó, doanh nghiệp được yêu cầu tự đánh giá rủi ro, thường xuyên kiểm tra điều kiện làm việc, tổ chức huấn luyện, trang bị phương tiện bảo vệ cá nhân và chủ động khắc phục các nguy cơ mất an toàn.
Tại nhiều doanh nghiệp, máy móc cũ, thiết bị thiếu đồng bộ, người lao động chưa được huấn luyện đầy đủ hay tâm lý chủ quan trong những công việc quen thuộc đều có thể trở thành mắt xích dẫn tới tai nạn. Vì vậy, yêu cầu đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số, đổi mới thiết bị và cải thiện môi trường làm việc cần được xem là giải pháp lâu dài, thay vì chỉ tập trung vào những đợt cao điểm kiểm tra.
Một điểm đáng chú ý khác là trách nhiệm được phân định khá rõ đến cấp xã, phường. Khi chính quyền cơ sở được yêu cầu tăng cường quản lý địa bàn, tuyên truyền, tổ chức ký cam kết và yêu cầu các cơ sở sản xuất tự rà soát nguy cơ, công tác ATVSLĐ sẽ có thêm một lớp phòng ngừa ngay từ cơ sở.
Tuy nhiên, ký cam kết không thể đồng nghĩa với hoàn thành trách nhiệm. Tuyên truyền cũng chỉ có giá trị khi chuyển thành thói quen làm việc an toàn. Điều quan trọng nhất vẫn là kiểm tra thực chất, phát hiện đúng nguy cơ và yêu cầu khắc phục đến cùng.
Với những công trình, dây chuyền sản xuất không bảo đảm điều kiện an toàn, việc đình chỉ theo quy định cần được thực hiện nghiêm, không vì tiến độ sản xuất hay lợi ích trước mắt mà xem nhẹ tính mạng con người.
ATVSLĐ không phải là nhiệm vụ chỉ được nhắc đến trong những tháng cao điểm hay sau mỗi vụ tai nạn. Đó là thước đo của chất lượng quản trị, trách nhiệm xã hội và sự phát triển bền vững của doanh nghiệp. Khi an toàn trở thành một phần của văn hóa sản xuất, được coi trọng từ người quản lý đến người trực tiếp lao động, mục tiêu hạn chế tai nạn mới có cơ sở bền vững. Suy cho cùng, hiệu quả sản xuất không chỉ nằm ở những con số tăng trưởng, mà còn ở việc sau mỗi ngày làm việc, người lao động được trở về nhà an toàn.

