Có gần 3 tỷ trong tay, cụ bà không cho con mà có 'nước đi' khôn ngoan để tuổi già an nhàn
Ở tuổi 70, cụ bà có 2,7 tỷ đồng tiền tiết kiệm nhưng không cho con mà chọn cách sử dụng khôn ngoan để vừa giữ tình thân, vừa an tâm tuổi già.
Nhiều bậc cha mẹ cả đời bươn chải, gom góp tài sản với tâm niệm sớm muộn gì cũng để lại cho con. Thấy con cái chịu áp lực nhà cửa, con cái, không ít người vội rút sạch tiền tiết kiệm để hỗ trợ. Thế nhưng, việc trao tiền sai thời điểm cũng có thể trở thành nguồn cơn dẫn đến bi kịch.
Giúp đỡ con cái là tình nghĩa, nhưng bảo toàn tuổi già của bản thân mới là bổn phận. Để lòng tốt trao đi đúng chỗ và mang lại sự êm ấm bền lâu, người làm cha mẹ cần nắm vững những mốc thời gian và nguyên tắc ứng xử then chốt, theo Đời sống & Pháp luật.
Tuổi già có khoản tiết kiệm đáng nể
Bà Mã Tiểu Phương sống tại Thượng Hải, Trung Quốc. Sau nhiều năm làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước, bà nghỉ hưu với khoản tích lũy khá lớn.
Hiện mỗi tháng bà nhận khoảng 5.000 NDT tiền lương hưu, tương đương khoảng 17 triệu đồng. Ngoài khoản thu nhập ổn định này, vợ chồng bà còn có khoảng 700.000 NDT tiền gửi ngân hàng, tương đương hơn 2,7 tỷ đồng.
Nhờ có lương hưu và tiền tiết kiệm, cuộc sống của hai vợ chồng khá thoải mái. Họ không phải lo lắng quá nhiều về chi tiêu hằng ngày và có thể dành tiền cho những nhu cầu của bản thân.
Thế nhưng khi bước vào tuổi 70, bà Tiểu Phương bắt đầu nhận thấy một vấn đề khác quan trọng hơn tiền bạc, đó là sức khỏe.
Hai vợ chồng ngày càng đau nhức xương khớp, vận động khó khăn hơn. Cả hai còn mắc tiểu đường và cao huyết áp. Những công việc tưởng đơn giản trước đây dần trở nên nặng nhọc.
Lúc này, bà hiểu rằng điều mình cần nhất không phải là có thật nhiều tiền, mà là có người ở bên chăm sóc khi sức khỏe giảm sút.

Câu chuyện của bà Tiểu Phương gợi ra một bài học đáng suy ngẫm, khi về già, cha mẹ nên yêu thương và hỗ trợ con cái nhưng cũng cần giữ cho mình một nền tảng tài chính độc lập. Ảnh minh họa
Con gái thu nhập thấp, mẹ nghĩ ra một cách đặc biệt
Vợ chồng bà Tiểu Phương chỉ có một người con gái tên Trương Nam, năm nay 35 tuổi. Sau khi tốt nghiệp THPT, Trương Nam đi làm và có thu nhập không cao. Tiền lương hằng tháng chủ yếu dùng để trang trải các khoản sinh hoạt nên gần như không có khoản dư đáng kể.
Nhìn hoàn cảnh của con gái, bà Tiểu Phương muốn giúp con nhưng không muốn biến con thành người phụ thuộc vào cha mẹ.
Sau nhiều lần suy nghĩ, bà đưa ra một quyết định khá đặc biệt là thuê chính con gái chăm sóc hai vợ chồng và trả cho cô 5.000 NDT mỗi tháng.
Khi bàn bạc với chồng, bà nhận được sự đồng ý. Hai người đều đã lớn tuổi, sức khỏe giảm sút và khó có thể tự chăm sóc nhau chu toàn. Trong khi đó, nếu thuê người ngoài, họ vừa phải làm quen với một người xa lạ vừa không chắc có thể nhận được sự chăm sóc tận tâm.
Trương Nam ban đầu cũng nghĩ đến chuyện thuê người giúp việc để cha mẹ được chăm sóc tốt hơn. Nhưng khi nghe mẹ đề nghị, cô đã đồng ý ở nhà chăm sóc bố mẹ. Theo cô, được tự tay chăm sóc cha mẹ vẫn tốt hơn thuê một người xa lạ.
Không cho con tiền, mẹ chọn trả công xứng đáng
Từ đó, cuộc sống của gia đình có nhiều thay đổi. Mỗi ngày, Trương Nam dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho bố mẹ. Cô đưa cha mẹ đi dạo, cùng họ tập thể dục và để ý đến việc ăn uống, sinh hoạt.
Nhưng điều đáng nói là bà Tiểu Phương không hoàn toàn giao mọi việc cho con gái. Hai vợ chồng vẫn cố gắng làm những việc trong khả năng như nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp.
Trương Nam cũng không bị bó buộc hoàn toàn trong việc chăm sóc cha mẹ. Khi có thời gian, cô vẫn đọc sách, gặp gỡ bạn bè và duy trì cuộc sống riêng.
Nhờ vậy, mối quan hệ giữa ba người ngày càng gần gũi. Cha mẹ có người chăm sóc, con gái có thu nhập ổn định, còn tình cảm gia đình cũng được vun đắp qua những sinh hoạt thường ngày.
Điều quan trọng hơn cả là bà Tiểu Phương vẫn giữ được khoản tiền tiết kiệm của mình. Bà không nghĩ rằng vì mình có tiền thì phải đưa hết cho con.
Theo bà, cha mẹ có thể giúp con khi cần thiết, nhưng vẫn nên để con có khả năng tự kiếm sống và chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.
Có tiền nhưng không phụ thuộc vào con
Cách làm của cụ bà 70 tuổi khiến nhiều người chú ý bởi nó cho thấy một quan niệm khá thực tế về tuổi già.
Bà có hơn 2,3 tỷ đồng tiền tiết kiệm nhưng không vì thế mà muốn con gái dựa hoàn toàn vào mình. Ngược lại, bà trả tiền cho con dựa trên công sức chăm sóc cha mẹ. Với bà, đó không chỉ là một khoản chi tiêu mà còn là cách để cả hai bên duy trì sự độc lập.
Con gái có thu nhập bằng chính sức lao động của mình, không mang tâm lý mắc nợ cha mẹ. Cha mẹ có người thân chăm sóc nhưng vẫn giữ được khoản tài chính riêng để chủ động lo cho cuộc sống về sau.
Đây cũng là lý do bà Tiểu Phương không cảm thấy hối tiếc về quyết định của mình.
Sau một thời gian sống cùng cha mẹ, Trương Nam càng thể hiện sự hiếu thuận. Cô chăm sóc bố mẹ chu đáo, dành thời gian trò chuyện và đồng hành cùng họ trong cuộc sống hằng ngày.
Còn với bà Tiểu Phương, điều quý giá nhất có lẽ không phải số tiền 5.000 NDT mỗi tháng, mà là việc những năm tháng tuổi già của vợ chồng bà có thêm sự đồng hành của con gái.
Tuổi già càng nên giữ một khoản tiền cho riêng mình
Câu chuyện của bà Tiểu Phương gợi ra một bài học đáng suy ngẫm, khi về già, cha mẹ nên yêu thương và hỗ trợ con cái nhưng cũng cần giữ cho mình một nền tảng tài chính độc lập.
Tiền tiết kiệm ở tuổi già không chỉ dùng để chi tiêu. Đó còn là khoản dự phòng cho bệnh tật, chăm sóc sức khỏe và những tình huống bất ngờ.
Chi phí sinh hoạt, chăm sóc sức khỏe và điều trị bệnh có thể tăng lên đáng kể khi tuổi tác ngày càng cao. Đây là điều nhiều người thường đánh giá thấp khi quyết định chuyển giao tài sản cho con, theo Thời báo Văn học nghệ thuật.
Ngay cả khi các con hiếu thảo và có điều kiện kinh tế tốt, cha mẹ vẫn nên duy trì nguồn tài chính dự phòng cho riêng mình. Điều này giúp người cao tuổi chủ động hơn trong cuộc sống và giảm áp lực cho con cháu.
Một khoản dự phòng hợp lý không chỉ mang ý nghĩa vật chất. Nó còn tạo cảm giác an tâm, độc lập và giúp người lớn tuổi giữ được sự tự tin trong những năm tháng sau này.
