Để đặc sản vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi bứt phá trên thị trường trong nước lẫn quốc tế, việc xác lập quyền bảo hộ chỉ dẫn địa lý mới chỉ là bước khởi đầu; do đó, cần phải chuyển mạnh từ 'bảo hộ' sang 'khai thác thương mại', gắn liền với nâng cao năng lực tổ chức sản xuất, kiểm soát chất lượng khắt khe và xúc tiến thương mại bài bản.
Chỉ dẫn địa lý không chỉ là “tấm vé thông hành” khẳng định uy tín sản phẩm, mà còn là công cụ nâng cao giá trị đặc sản địa phương. Tuy nhiên, để chuyển hóa lợi thế pháp lý này thành giá trị thương mại bền vững, các địa phương và doanh nghiệp cần vượt qua nhiều điểm nghẽn trong tổ chức sản xuất, kiểm soát chất lượng và xúc tiến thị trường...
Chỉ dẫn địa lý là một công cụ để xác lập thông tin và khẳng định nguồn gốc, danh tiếng cũng như đặc thù của sản phẩm thông qua một vùng địa lý cụ thể. Đây cũng là công cụ về sở hữu trí tuệ để xác lập quyền bảo hộ, định vị danh tiếng của sản phẩm trên thị trường và trở thành tài sản của cộng đồng. Khai thác tốt tiềm năng này sẽ giúp các sản phẩm vùng miền của phụ nữ khởi nghiệp được chắp cánh vươn xa.
Chỉ dẫn địa lý không chỉ là công cụ bảo hộ danh tiếng và nguồn gốc sản phẩm, mà còn là nền tảng quan trọng để nông sản Việt xây dựng thương hiệu, nâng cao giá trị và mở rộng thị trường.
Từng đứng trước nguy cơ mai một vì thời gian sinh trưởng dài, khó chăm sóc và phải thu hoạch thủ công, giống nếp Gà Gáy của đồng bào Mường nay được bảo hộ chỉ dẫn địa lý “Mỹ Lung”, mở thêm cơ hội giữ giống quý và nâng giá trị hạt gạo đặc sản.