Bắc Phi là chiến trường quan trọng đầu tiên để M3 Lee của Mỹ được kiểm nghiệm trong điều kiện chiến tranh hiện đại. Những trận đánh tại đây cho thấy ưu điểm về hỏa lực và độ tin cậy của M3, nhưng đồng thời bộc lộ những hạn chế mà Sherman sau đó phải khắc phục.
M4 Sherman được thiết kế trong một cuộc chiến mà số lượng, độ tin cậy và khả năng duy trì lực lượng có ý nghĩa không kém hỏa lực hay giáp bảo vệ.
M4 Sherman không sở hữu một thiết kế quá khác thường. Sức mạnh của nó nằm ở cách Mỹ kết hợp thân xe, tháp pháo, động cơ, hệ thống treo và bố trí kíp lái thành một nền tảng có thể sản xuất hàng loạt và liên tục cải tiến.
M3 Lee là xe tăng hạng trung đầu tiên của Mỹ mang pháo 75 mm. Thiết kế 2 tầng hỏa lực giúp M3 nhanh chóng đáp ứng yêu cầu chiến trường, nhưng đồng thời tạo ra nhiều hạn chế mà thế hệ M4 Sherman sau đó phải khắc phục.
Mỹ bước vào Thế chiến I với gần như không có kinh nghiệm về xe tăng. Hơn 20 năm sau, nước này đã có thể thiết kế, sản xuất hàng loạt M4 Sherman và xây dựng lực lượng thiết giáp quy mô lớn.
M4 Sherman không phải xe tăng mạnh nhất Thế chiến II. Pháo và giáp của nó từng thua kém nhiều đối thủ Đức. Nhưng Sherman đã chứng minh một điều quan trọng: một xe tăng đáng tin cậy, dễ sản xuất và có thể nâng cấp có thể tạo ra ảnh hưởng rất lớn trong một cuộc chiến tổng lực.