Mẹ cùng con trai 13 tuổi đi bộ Hà Nội - Huế: 'Mỗi bước chân là một bài học'
Sau hành trình đạp xe xuyên Việt dài 1.000 km năm 2025, chị Hà Phương và con trai Khoa (13 tuổi) tiếp tục bước vào một thử thách mới: đi bộ từ Hà Nội đến Huế.
Sau hơn hai tuần lên đường, chị Hà Phương và con trai Khoa đã vượt qua hơn 170 km. Trên hành trình ấy không chỉ có nắng gắt, những cơn đau cơ hay sự mệt mỏi tích lũy, mà còn có những bài học về sự kiên trì, tình yêu thương và lòng tốt của những người xa lạ.
Chia sẻ với PV Tri thức và Cuộc sống, chị Hà Phương cho biết điều quý giá nhất mà hành trình mang lại không nằm ở số kilomet đã đi được, mà ở những trải nghiệm giúp con thêm tự tin, biết thích nghi và hiểu hơn về cuộc sống.
"Đi bộ từ Hà Nội đến Huế là mong muốn của con trai tôi"
- Sau hành trình đạp xe xuyên Việt cùng con năm 2025, điều gì khiến chị tiếp tục lựa chọn thử thách đi bộ từ Hà Nội đến Huế?
Sau chuyến đạp xe xuyên Việt năm 2025, tôi thấy Khoa thay đổi rất nhiều, biết yêu thương, chia sẻ và có trách nhiệm hơn với bản thân. Điều đặc biệt là chính con mong muốn được hoàn thành hành trình xuyên Việt theo cách trọn vẹn hơn nên đã chủ động đề xuất chuyến đi bộ từ Hà Nội đến Huế.
Tôi lựa chọn đồng hành vì tin rằng mỗi bước chân đều là một bài học quý giá cho cả hai mẹ con.
- Khi bắt đầu hành trình, chị và con đặt ra mục tiêu hay thông điệp gì cho chuyến đi này?
Chúng tôi không đặt mục tiêu về tốc độ hay thành tích. Điều quan trọng nhất là đi an toàn, đi vui vẻ và không bỏ cuộc.
Tôi muốn con hiểu rằng trong cuộc sống, đôi khi chỉ cần kiên trì thêm một chút mỗi ngày là đã có thể đi rất xa.

Con trai chị Hà Phương đề xuất hành trình đi bộ.
Nắng gắt, mệt mỏi và những ngày không được phép bỏ cuộc
- Đến thời điểm này, thử thách lớn nhất của hai mẹ con là gì?
Có lẽ là thời tiết và sự mệt mỏi tích lũy. Có những ngày nắng gắt, chân đau, vai mỏi nhưng hôm sau vẫn phải tiếp tục lên đường.
Thử thách lớn nhất không phải quãng đường mà là giữ được tinh thần tích cực trong suốt hành trình.
- Khi đồng hành cùng con trai 13 tuổi trên quãng đường dài, điều gì khiến chị lo lắng nhất với tư cách một người mẹ?
Tôi lo nhất là sức khỏe và sự an toàn của con. Đường dài có nhiều yếu tố không lường trước được như thời tiết, giao thông hay những lúc cơ thể xuống sức.
Nhưng cũng chính vì thế mà tôi học cách lắng nghe con nhiều hơn thay vì áp đặt.
- Có khi nào con muốn dừng lại hoặc than mệt? Chị thường động viên con ra sao trong những lúc đó?
Có chứ. Những lúc trời nóng hoặc đi liên tục nhiều ngày, con cũng có lúc mệt và muốn nghỉ.
Tôi thường không thúc ép mà cùng con chia nhỏ mục tiêu: đi thêm một đoạn nữa, đến bóng cây phía trước hoặc đến quán nước tiếp theo. Khi đích đến gần hơn, mọi thứ cũng trở nên dễ dàng hơn.
- Sau 14 ngày và hơn 170 km, điều gì khiến chị bất ngờ nhất về con trai và chính mình?
Điều khiến tôi bất ngờ nhất là tinh thần của con. Dù có những lúc rất mệt nhưng con vẫn luôn vui vẻ, không than vãn hay cáu gắt. Con thường hỏi còn bao nhiêu kilomet nữa để đến nơi rồi tự nhủ cố gắng thêm một chút. Chính sự lạc quan và kiên trì đó khiến tôi rất tự hào.
Còn với bản thân, tôi nhận ra rằng giới hạn của mình không nằm ở đôi chân mà nằm ở suy nghĩ. Nhiều lúc tưởng như không thể đi tiếp, nhưng chỉ cần bước thêm một chút, mình lại vượt qua được. Hành trình này giúp tôi hiểu rằng sự kiên trì đôi khi quan trọng hơn sức mạnh.

"Giới hạn của mình không nằm ở đôi chân mà nằm ở suy nghĩ", chị Phương chia sẻ.
Những bài học không có trong sách vở
- Sau hai mùa hè liên tiếp đồng hành cùng con trên những hành trình đặc biệt, chị nhận ra điều gì quan trọng nhất mà những trải nghiệm này mang lại cho con?
Tôi nghĩ đó là sự tự tin và khả năng thích nghi.
Những bài học từ hành trình không nằm trong sách vở mà đến từ cuộc sống thực tế: cách đối mặt với khó khăn, cách giao tiếp với mọi người, cách chấp nhận thử thách và tiếp tục bước đi.
- Những cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con trên đường đi có gì khác so với cuộc sống thường ngày?
Ở nhà ai cũng có công việc và lịch trình riêng. Trên đường đi, hai mẹ con có rất nhiều thời gian để trò chuyện.
Chúng tôi nói về mọi thứ, từ những câu hỏi ngô nghê của con đến những suy nghĩ, ước mơ và cả những điều con còn băn khoăn. Có những câu chuyện mà nếu không có hành trình này, có lẽ tôi sẽ không bao giờ được nghe.
- Ngoài những tình huống “dở khóc dở cười” như chuyện quên đồ ở homestay, kỷ niệm nào khiến chị nhớ nhất đến thời điểm này?
Điều tôi nhớ nhất không phải là quãng đường đã đi qua mà là nụ cười của con trên suốt hành trình. Là những câu hỏi ngô nghê khiến hai mẹ con bật cười giữa đường. Là những bông hoa dại con hái ven đường rồi chạy đến tặng mẹ.
Tôi cũng nhớ những bữa ăn đơn giản khi con luôn nhắc mẹ ăn nhiều hơn một chút, nhắc mẹ nghỉ ngơi khi thấy mẹ mệt. Những điều rất nhỏ thôi nhưng khiến tôi cảm nhận rõ tình yêu thương và sự quan tâm mà con dành cho mẹ mỗi ngày.

Lòng tốt của người xa lạ là món quà đặc biệt trên hành trình
- Trong chặng đường đã qua, có câu chuyện nào về sự giúp đỡ của người xa lạ khiến chị đặc biệt xúc động?
Trên đường đi, hai mẹ con nhận được rất nhiều sự quan tâm và giúp đỡ từ những người chưa từng quen biết. Có người hỏi thăm, tặng nước, chỉ đường và động viên chúng tôi tiếp tục hành trình.
Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất là một kỷ niệm gần chùa Bà Đanh. Hôm đó, hai mẹ con nghỉ tại một nhà nghỉ gần chùa. Trong lúc trò chuyện với mọi người xung quanh về hành trình đang thực hiện, chúng tôi không hề biết rằng có một vị khách đã âm thầm quan tâm đến câu chuyện của mình.
Đến khi ra thanh toán tiền phòng, tôi mới được biết người đó đã trả giúp toàn bộ chi phí mà không để lại tên tuổi hay lời nhắn nào.
Đó không chỉ là sự hỗ trợ về vật chất mà còn là nguồn động viên tinh thần rất lớn. Hành trình này giúp tôi và con cảm nhận rõ rằng trên mỗi cung đường luôn có những con người tử tế sẵn sàng trao đi yêu thương mà không cần nhận lại điều gì.

"Trên mỗi cung đường luôn có những con người tử tế sẵn sàng trao đi yêu thương mà không cần nhận lại điều gì", chị Phương tâm sự.
- Hành trình đến Huế vẫn còn khá dài. Hiện tại, chị và con mong chờ điều gì nhất ở chặng đường phía trước?
Chúng tôi mong được tiếp tục khám phá những vùng đất mới, gặp gỡ thêm nhiều con người và lắng nghe thêm nhiều câu chuyện đẹp trên đường đi.
Huế là đích đến, nhưng điều đáng quý nhất với hai mẹ con vẫn là những trải nghiệm, những bài học và khoảng thời gian được đồng hành cùng nhau trên suốt hành trình.






![[GALLERY] Điều hòa không mát, đừng vội nạp gas kẻo mất tiền oan](https://photo-baomoi.bmcdn.me/w250_r3x2/2026_06_14_180_55391954/31f1b25bb110584e0101.jpg)




