Trước khi có thuốc gây mê, người Trung Quốc phẫu thuật thế nào?
Sự ra đời của thuốc gây mê vào năm 1846 là cột mốc quan trọng trong lịch sử y học, thế nhưng từ lâu trước đó, con người đã tìm ra cách giảm đau khi phẫu thuật.
Nghiên cứu cho thấy vào thế kỷ 14, các bác sĩ thời nhà Minh (1368-1644) tại Trung Quốc sử dụng hỗn hợp dược liệu chiết xuất từ thực vật có độc để chế tạo thuốc gây mê. Công thức này được phát triển bởi Hạ Quyền, thầy thuốc phẫu thuật danh tiếng trong nền y học cổ truyền Trung Quốc.
Khi khai phá mộ của Hạ Quyền, các nhà nghiên cứu Trung Quốc phát hiện ra chất aconitine trên 10 dụng cụ phẫu thuật. Aconitine là độc tố chiết xuất từ loài cây kịch độc có tên gọi cây ô đầu.
Theo bác sĩ nghiên cứu Triệu Thông Thương thuộc Đại học Tây Bắc ở Tây An, tỉnh Thiểm Tây, miền trung Trung Quốc, aconitine có khả năng kích hoạt ion natri trong màng tế bào thần kinh. Sự kích thích liên tục này dẫn đến trạng thái hưng phấn thần kinh tạm thời, sau đó chuyển sang giai đoạn ức chế.

Tranh vẽ người Trung Quốc cổ đại phẫu thuật.
Bác sĩ Triệu giải thích: “Trong bối cảnh phẫu thuật thời nhà Minh, khi bệnh nhân được bôi dung dịch thuốc chứa aconitine, ban đầu họ có thể cảm thấy ấm nóng, tê rần hoặc mất cảm giác tại chỗ, sau đó cơn đau sẽ giảm dần và rơi vào trạng thái gây mê”.
Thông thường, loại thuốc gây tê này được dùng qua đường uống và thường uống kèm với một ngụm rượu. Ngoài ra, một phiên bản dùng ngoài da cũng có thể được bôi trực tiếp lên vùng phẫu thuật để gây tê cục bộ.
Các thầy thuốc thời nhà Minh bào chế các loại bột hoặc cao thuốc từ cây ô đầu sau khi đã trải qua quá trình giảm độc để bôi lên vị trí phẫu thuật.
Bác sĩ Triệu nhận xét: “Họ kiểm soát cực kỳ tỉ mỉ liều lượng cũng như cách thức sử dụng, đảm bảo đạt được hiệu quả giảm đau đồng thời giảm thiểu tối đa nguy cơ ngộ độc gây tử vong. Dư lượng được tìm thấy trên các công cụ phẫu thuật trong nghiên cứu này chính là minh chứng trực tiếp cho trí tuệ đỉnh cao của việc 'dĩ độc trị bệnh' (dùng chất độc làm thuốc)”.
Tầm quan trọng cốt lõi của liều lượng là điều không thể bàn cãi. Ranh giới giữa gây tê và ngộ độc đối với aconitine là cực kỳ mong manh.

Cây ô đầu chứa hàm lượng lớn chất aconitine, dùng để gây mê bệnh nhân.
Hóa chất này có liều gây chết người rất thấp, chỉ từ 1 đến 2 miligam, và chỉ cần 0,2 miligam là đã có thể gây ngộ độc. Việc sử dụng quá liều có thể đe dọa đến tính mạng do đặc tính độc thần kinh cực mạnh.
Nếu dùng sai liều lượng hoặc để hoạt chất này lọt vào máu, bệnh nhân có thể gặp phải các triệu chứng như tê môi miệng, chảy nước dãi, buồn nôn và loạn nhịp tim. Trong những trường hợp nghiêm trọng nhất, ngộ độc aconitine hoàn toàn có thể dẫn đến tử vong.
Tuy nhiên, các thầy thuốc thời nhà Minh nhận thức rất rõ về những rủi ro liên quan đến aconitine nên đã áp dụng nhiều phương pháp giải độc khác nhau, bao gồm đun sôi trong giấm, ngâm với đậu đen, giải độc bằng đậu xanh và bóc bỏ lớp vỏ ngoài.
Hơn nữa, bác sĩ Triệu cũng gợi ý rằng cây ô đầu có thể không phải là nguồn nguyên liệu gây tê duy nhất trong thời nhà Minh.
Ông cho biết: “Trong suốt thời kỳ này, các chuyên gia y học đã khám phá sâu rộng nhiều loại thuốc cổ truyền Trung Hoa có đặc tính gây tê hoặc giảm đau, bao gồm cây mandrake (nhân sâm sa mạc), hoa đỗ quyên và các loài thuộc họ Araceae”.











