Niềm vui của ngư dân Quảng Trị trúng đậm sứa, ruốc
Những ngày đầu năm, dọc bãi ngang ven biển Quảng Trị, không khí lao động trở nên rộn ràng khi ngư dân liên tiếp trúng đậm sứa, ruốc. Sau những tháng ngày nhọc nhằn bám biển, niềm vui được mùa lan tỏa, mang lại nguồn thu đáng kể nhưng cũng gợi lên nỗi lo về sự bấp bênh của nghề.

Ngư dân ra biển bằng bơ nan nên mỗi chuyến đi cũng chỉ thu được 500-700kg sứa.
Nhọc nhằn mưu sinh theo con nước
Từ 1–3 giờ sáng, khi nhiều gia đình còn đang say ngủ, những chiếc thuyền nhỏ đã rẽ sóng ra khơi. Với ngư dân, một ngày lao động không tính bằng giờ mà bằng từng chuyến biển. Chuyến đầu cập bờ lúc 7–9 giờ, sau đó quay vòng liên tục đến tận chiều muộn.
Với ngư dân vùng bãi ngang, mùa sứa được xem là như “mùa vàng” nhưng với họ đó là mùa "khắc nghiệt" bởi cường độ lao động trên biển của họ.
Sứa nổi ở tầng nước nông, cách mặt biển vài mét; ngư dân phải bủa lưới rồi trực tiếp dùng tay kéo lên. Sứa gây ngứa rát, buộc người lao động phải mặc áo mưa, đeo bao tay, làm việc trong trạng thái vừa khẩn trương, vừa dè chừng.
Ở những bãi ruốc ven biển Gio Hải, Triệu Lăng, nhọc nhằn lại mang một nhịp điệu khác. Ruốc xuất hiện ngắn ngày nên ngư dân phải “chạy đua” với thời gian. Thuyền vào ra liên tục; người trên biển kéo lưới, người trong bờ tất tả lội nước, gánh ruốc, phơi dưới nắng gắt.

Sau mỗi chuyến đi, những người vợ mang "lộc biển" đi bán cho các cơ sở thu mua hoặc về chế biến để bán ra thị trường
Có gia đình, cả vợ chồng, con cái cùng tham gia, mỗi người một việc, không ai được nghỉ tay. Cái cực của nghề biển không chỉ đến từ sóng gió mà còn ở nhịp sống dồn dập. Chỉ cần chậm một chuyến, chậm một nắng là có thể mất đi giá trị của cả mẻ ruốc, mẻ sứa.
Niềm vui vỡ òa mùa biển “hào phóng”
Biển những ngày này như “mở lộc”. Từ sáng sớm, bãi ngang xã Bến Hải, tỉnh Quảng Trị đã rộn ràng tiếng máy thuyền, tiếng gọi nhau í ới. Những khoang thuyền đầy ắp sứa vừa cập bờ, người kéo lưới chưa kịp nghỉ tay đã lại chuẩn bị cho chuyến tiếp theo.
Giữa mênh mông sóng nước, những con người lam lũ vẫn kiên trì bám biển. Họ chấp nhận nhọc nhằn để đổi lấy những mùa vui ngắn ngủi nhưng rực rỡ. Và chính sự đối lập ấy – giữa gian khó và niềm vui – đã làm nên vẻ đẹp rất riêng của đời sống ngư dân vùng biển Quảng Trị: càng vất vả, niềm vui khi được mùa càng sâu và đáng quý.
Một ngư dân xã Bến Hải vừa thoăn thoắt gỡ sứa, vừa cười hiền: Đi biển cực nhưng gặp mùa sứa thế này ai cũng phấn khởi. Một ngày làm mấy chuyến, có khi được cả tấn, có tiền lo cho gia đình cũng thấy nhẹ lòng. Với sản lượng 500–700kg mỗi chuyến, có ngày đạt tới 2 tấn, mỗi thuyền có thể thu về hơn chục triệu đồng. Tính ra, mỗi lao động đạt thu nhập 1–2 triệu đồng/ngày là mức thu nhập đáng mơ ước đối với nhiều nghề biển truyền thống. Ở các bãi ruốc, niềm vui cũng lan nhanh như sóng. Chỉ trong vài ngày, hàng trăm ngư dân thu về hàng chục tấn ruốc, mang lại nguồn thu đáng kể.

Sơ chế sứa thu mua của ngư dân
Tại Gio Hải, chị Thu Hương chia sẻ: “Mấy ngày ni được mùa, vợ chồng làm không kịp nghỉ. Có cực nhưng có đồng ra đồng vào, ai cũng mừng”.
Hình ảnh người vợ tất tả lội nước đón thuyền, kịp dúi cho chồng bát cơm rồi lại tiễn chồng ra khơi… trở thành lát cắt chân thực của mùa biển. Niềm vui không chỉ là tiền bạc mà còn là cảm giác “biển không phụ người”.
Dẫu vậy, niềm vui ấy luôn đi kèm nỗi lo thường trực. Mùa sứa, mùa ruốc đến nhanh nhưng cũng đi nhanh, chỉ kéo dài vài ngày đến vài tuần. Khi sản lượng tăng cao, giá cả lại giảm, khiến thu nhập bị ảnh hưởng.
Biển có thể “cho” nhiều nhưng cũng có thể “lấy” lại bất cứ lúc nào. Vì thế, mỗi chuyến ra khơi không chỉ là mưu sinh mà còn là sự tranh thủ, chắt chiu từng cơ hội.












