Pháo 125 mm trở thành dấu ấn của xe tăng Liên Xô - Nga, phản ánh tư duy ưu tiên hỏa lực mạnh trong một nền tảng xe tăng có kích thước tương đối gọn.
Hành trình từ T-34 đến T-90M cho thấy xe tăng Liên Xô - Nga liên tục thay đổi về công nghệ, nhưng nhiều nguyên tắc về số lượng, khả năng sản xuất và thích nghi vẫn được duy trì.
Hơn 70 năm sau khi xuất hiện, xe tăng chủ lực T-54/55 vẫn chưa biến mất khỏi chiến trường, nhờ thiết kế đơn giản, số lượng sản xuất khổng lồ và khả năng tiếp tục được nâng cấp.
T-64 đưa nhiều công nghệ mới vào một thiết kế nhỏ gọn, tạo nền tảng quan trọng cho trường phái xe tăng chủ lực Liên Xô hiện đại, nhưng sự phức tạp khiến dòng xe này dần bị vượt qua bởi T-72.
Nếu T-64 đại diện cho hướng phát triển công nghệ cao, T-72 lại đưa triết lý xe tăng Liên Xô sang một hướng khác: đơn giản hơn, dễ sản xuất hơn và phù hợp với lực lượng quy mô lớn.
Liên Xô phát triển T-80 theo một triết lý khác T-72, đưa động cơ turbine khí lên xe tăng để đổi lấy khả năng tăng tốc và vận hành tốt trong điều kiện lạnh, nhưng phải chấp nhận mức tiêu thụ nhiên liệu và chi phí cao hơn.