Thắp sáng niềm tin từ những phận đời khiếm thị

'Mù rồi nên cũng không cần đèn đóm gì đâu chú ơi'. Câu nói bộc bạch của bà Lê Thị Dững trong căn phòng nhỏ - nơi ánh sáng ban ngày cũng chẳng khác gì ban đêm, khiến chúng tôi không khỏi chạnh lòng.

Hơn 5 năm nương tựa tại cơ sở người mù xã Hòa Bình (tỉnh Cà Mau), bà Dững cùng người chồng cũng khiếm thị vẫn miệt mài mưu sinh bằng nghề massage, tự nuôi sống bản thân và góp sức vun vén cho mái nhà chung của 20 người cùng cảnh ngộ.

Dẫu đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng bằng nghị lực và sự tử tế dành cho nhau, những con người nơi đây vẫn đang viết nên câu chuyện đẹp về tinh thần “tàn nhưng không phế”. Khi những bàn tay tìm thấy nhau, bóng tối dường như lùi lại, nhường chỗ cho hơi ấm tình người.

 Nghề xoa bóp, bấm huyệt trở thành nguồn sống của gia đình bà Lê Thị Dững.

Nghề xoa bóp, bấm huyệt trở thành nguồn sống của gia đình bà Lê Thị Dững.

Chắt chiu nghị lực từ những bàn tay thầm lặng

Ông Trịnh Văn Bụi và bà Lê Thị Dững là một trong những cặp vợ chồng cùng chung cảnh khiếm thị đang sinh sống tại cơ sở người mù xã Hòa Bình. Bà mất đi ánh sáng hơn 30 năm, ông cũng đã hơn 10 năm sống trong bóng tối. Đến đây, họ được học nghề xoa bóp, bấm huyệt - công việc trở thành nguồn sống chính.

Với mức giá 80.000 đồng cho hơn một giờ phục vụ khách, mỗi người tự nguyện trích lại 20.000 đồng để góp vào quỹ chung, duy trì hoạt động của cơ sở.

Mỗi vé massage 80.000 đồng, người lao động trích 20.000 đồng đóng góp vào quỹ chung.

Mỗi vé massage 80.000 đồng, người lao động trích 20.000 đồng đóng góp vào quỹ chung.

Những đồng tiền chắt chiu ấy không chỉ là mồ hôi mà còn là sự tự trọng của những con người khao khát tự lực vươn lên. Bà Dững chia sẻ, ở đây mọi người nương tựa vào nhau, “có gì ăn nấy”, miễn là còn được làm việc, được cống hiến để không trở thành gánh nặng. Những đôi tay thuần thục xoa bóp, bấm huyệt cũng chính là cách họ dò dẫm tìm lối đi cho tương lai của mình.

Gần 20 năm trôi qua, cơ sở này đã trở thành tổ ấm của những số phận kém may mắn. Tuy nhiên, sau biến cố đại dịchCovid-19 và những khó khăn về kinh phí khi thay đổi cơ chế hoạt động, mái nhà chung từng có lúc chao đảo. Ông Lê Quốc An, Phó Chủ tịch Hội Người mù tỉnh Cà Mau, cho biết hiện cơ sở phải tự thu, tự chi trong điều kiện đầy nhọc nhằn; nguồn thu từ massage phải gánh vác mọi chi phí sinh hoạt cho 20 người, “tháng đủ, tháng thiếu” là chuyện thường xuyên.

Trong bóng tối của số phận, họ vẫn chọn cách thắp lên hy vọng bằng chính đôi bàn tay của mình. Xoa bóp, bấm huyệt không chỉ là nghề, mà đã trở thành “nhịp thở” duy trì sự sống cho cả mái ấm.

Những căn phòng nhỏ, nơi ánh sáng ngày hay đêm đều như nhau, nhưng vẫn là mái ấm thắp lên niềm tin cho gia đình ông Bụi, bà Dững.

Những căn phòng nhỏ, nơi ánh sáng ngày hay đêm đều như nhau, nhưng vẫn là mái ấm thắp lên niềm tin cho gia đình ông Bụi, bà Dững.

Điểm tựa tình thân giữa những ngày gian khó

Giữa những tháng ngày thiếu trước hụt sau, sự đồng hành của hành trình “Lan tỏa cộng đồng” từ Bệnh viện Sản - Nhi tỉnh Cà Mau như một nhịp cầu nối dài yêu thương. Gần 20 triệu đồng vận động đã mang đến những phần quà thiết yếu, những chiếc quạt máy mới, góp phần cải thiện đời sống sinh hoạt cho các hội viên.

Những phần quà từ hành trình “Lan tỏa cộng đồng” là nguồn động viên thiết thực.

Những phần quà từ hành trình “Lan tỏa cộng đồng” là nguồn động viên thiết thực.

Bà Hồng Cẩm Thúy, Phó Trưởng phòng Công tác xã hội, Bệnh viện Sản - Nhi Cà Mau, chia sẻ: “Chúng tôi hy vọng sự đồng cảm, sẻ chia dù nhỏ nhất, cũng sẽ trở thành động lực để họ hòa nhập tốt hơn, khẳng định tinh thần “tàn nhưng không phế” và cảm nhận rõ hơn sự lan tỏa của tình yêu thương từ cộng đồng”.

Trước những trăn trở về tương lai, ông Cao Thanh Quý, Chủ tịch Hội Người mù tỉnh Cà Mau, bày tỏ mong muốn nhận được sự quan tâm lâu dài hơn từ các cấp, các ngành và toàn xã hội. Hội đang nỗ lực tìm giải pháp duy trì cơ sở, tạo điều kiện để người khiếm thị có nơi sinh hoạt, học nghề và khẳng định giá trị bản thân.

Ấm áp những nụ cười sẻ chia, tiếp thêm niềm tin cho người khiếm thị.

Ấm áp những nụ cười sẻ chia, tiếp thêm niềm tin cho người khiếm thị.

Những phần quà, những chiếc quạt xua đi cái nóng, hay từng bao gạo góp vào bếp ăn tập thể không chỉ mang giá trị vật chất, mà còn là lời khẳng định rằng họ không đơn độc. Trong bóng tối, những bữa cơm do chính tay người mù nấu nên lại càng thêm ấm áp bởi sự sẻ chia.

 Mái nhà chung cần sự đồng hành từ các hoạt động thiện nguyện và hỗ trợ lâu dài.

Mái nhà chung cần sự đồng hành từ các hoạt động thiện nguyện và hỗ trợ lâu dài.

Ánh sáng nơi đây không đến từ đôi mắt, mà đến từ sự đồng cảm của cộng đồng và những tấm lòng sẻ chia. Chính những điểm tựa ấy đã giúp họ vững vàng hơn, để tin rằng, chỉ cần tình người còn lan tỏa, bóng tối sẽ dừng lại phía sau cánh cửa.

Trịnh Hải

Nguồn Cà Mau: https://baocamau.vn/thap-sang-niem-tin-tu-nhung-phan-doi-khiem-thi-a128076.html