Thơ song ngữ Tày - Việt
Điếp chứ tiểng Tày
Tẳm pửa tặt mà dá tiểng Tày
Cằm hâư cụng hăn đây pện bjoóc
Lủc eng mì cằm vén chóm nòn
Cần cải đảy cằm lượn, cằm then…
Mì tiểng Tày tởi slổng them đây
Dung puồn chia vai căn cằm phuối
Tiểng Tày hẩư lầu lụ cốc co
Bấu lao lạc đin rà chuyển slướng.
Điếp tiểng Tày lầu chướng au sle
Vạ bản cỏn tỉ que tởi tởi
Sle chài vạ noọng điếp slương căn
Mì cằm phuối cừn vằn nẳt nỉu
Chứ căn cằm phuối ón nắc na
Cần Tày ơi đây mjạc tiểng phuối!
Cốc slinh lầu chướng đây noọng nớ
Mì tiểng Tày điếp dú chang slim
Chắng lụ tỉ cốc đin mác nhả…

Thương nhớ tiếng Tày
Từ ngàn xưa đã có tiếng Tày
Lời nào cũng đẹp như hoa nở
Trẻ nhỏ có lời hát, tiếng ru
Người lớn có lời then, tiếng lượn
Có tiếng Tày cuộc sống thêm yêu
Vui buồn có lời hay chia sẻ
Biết được nơi nguồn cội ta sinh
Không sợ lạc quê nhà vất vưởng
Em ơi ta gìn giữ tiếng Tày
Với bản làng, quê hương em nhé
Để anh và em yêu nhau mãi
Nói lời Tày thêm nhớ, thêm thương
Tự hào quê ta có tiếng Tày
Ơi tiếng mẹ ngàn lần trân quý
Tiếng Tày ơi thân thương, bình dị
Có tiếng tày ta có quê hương.











