Tôi chỉ hối hận khi cha mẹ đã già: 3 điều 'bất hiếu' núp bóng sự bận rộn mà chúng ta vẫn làm mỗi ngày
Có những người suốt ngày mải mê trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền mà quên mất thời gian của cha mẹ là hữu hạn.
Khi còn trẻ, chúng ta thường mang theo một ảo tưởng mãnh liệt rằng cha mẹ sẽ luôn ở đó, vững chãi như núi thái sơn để ta yên tâm bay nhảy. Tôi cũng từng là một người như thế. Ở tuổi 30, tôi coi những cuộc gọi của mẹ là sự làm phiền khi đang dở dang buổi họp. Ở tuổi 35, tôi mặc định việc gửi một khoản tiền hàng tháng là đã làm tròn chữ hiếu. Phải đến khi đứng trước mái đầu bạc trắng và ánh mắt chân chim đã mờ đục của cha, tôi mới giật mình nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào.
Sự bất hiếu đáng sợ nhất không phải là sự ngược đãi, mà là sự vô tâm được bao biện bằng hai chữ "bận rộn". Chúng ta mải miết đi xây dựng sự nghiệp, mở rộng các mối quan hệ xã hội, nhưng lại để cha mẹ cô đơn ngay trong chính sự thành công của mình. Dưới đây là 3 kiểu hành xử mà ở tuổi này tôi mới thấu suốt rằng, đó là sự bất hiếu âm thầm nhất.
Coi việc cung cấp vật chất là cái giá để mua sự thản nhiên
Nhiều người trong chúng ta, bao gồm cả tôi trước đây, thường tự hào rằng mình đã lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy, không thiếu thứ gì. Chúng ta gửi tiền đều đặn, mua những loại thực phẩm chức năng đắt đỏ nhất, nhưng lại không dành nổi 10 phút để thực sự ngồi xuống lắng nghe một câu chuyện cũ của cha.

Ảnh minh họa
Thực chất, chúng ta đang dùng vật chất để xoa dịu lương tâm của chính mình, để bản thân có thể thản nhiên đi tiệc tùng, công tác mà không cảm thấy cắn rứt. Nhưng với người già, tiền bạc không thể khỏa lấp được sự trống trải. Thứ họ cần là một ánh mắt tập trung khi trò chuyện, một cái nắm tay ấm áp chứ không phải là những con số vô cảm trong tài khoản. Khi bạn coi việc đưa tiền là "xong trách nhiệm", bạn đã vô tình biến mối quan hệ máu mủ thành một cuộc giao dịch sòng phẳng và lạnh lẽo.
Sự kiên nhẫn dành cho người lạ, nhưng lại gắt gỏng với người thân
Có một nghịch lý đau lòng: Chúng ta có thể tươi cười, nhẫn nại giải thích hàng giờ cho một vị khách hàng khó tính, nhưng lại sẵn sàng nổi cáu khi mẹ hỏi cách sử dụng một ứng dụng trên điện thoại đến lần thứ hai. Câu nói cửa miệng "Mẹ không biết gì thì đừng hỏi nữa" hay "Con đang bận lắm, tí nói sau" chính là những nhát dao găm thẳng vào lòng tự trọng của cha mẹ.
Chúng ta quên mất rằng, ngày xưa chính người phụ nữ ấy đã kiên nhẫn dạy ta từng con chữ, chính người đàn ông ấy đã dắt tay ta đi những bước đầu tiên. Sự bận rộn của chúng ta khiến cha mẹ trở nên rụt rè trong chính ngôi nhà của mình. Họ sợ làm phiền con, sợ mình trở thành gánh nặng, để rồi cứ thế lẳng lặng thu mình lại trong sự cô độc. Sự gắt gỏng của bạn không chứng tỏ bạn bận rộn hay tài giỏi, nó chỉ cho thấy bạn là một kẻ thiếu tu dưỡng và kém cỏi trong việc kiểm soát cảm xúc.
Để cha mẹ sống trong sự chờ đợi vô hạn
"Cuối tuần này con về", "Tết này con sẽ ở nhà lâu hơn", "Đợi con xong dự án này cả nhà mình đi du lịch nhé"... Những lời hứa hẹn ấy cứ nối tiếp nhau từ năm này qua năm khác nhưng hiếm khi trở thành hiện thực. Chúng ta luôn ưu tiên những cuộc hẹn với đối tác, những buổi tụ tập bạn bè vì cho rằng "cha mẹ thì lúc nào về chẳng được".

Ảnh minh họa
Nhưng thời gian là một kẻ trộm tàn nhẫn. Mỗi lần bạn lỗi hẹn, sức khỏe của cha mẹ lại vơi đi một ít. Đừng đợi đến khi thành đạt mới báo hiếu, bởi tốc độ thành công của bạn đôi khi không kịp với tốc độ già đi của cha mẹ. Sự chờ đợi mòn mỏi bên mâm cơm nguội lạnh hay những buổi chiều tựa cửa nhìn ra ngõ chính là sự trừng phạt đau đớn nhất đối với những người đã hy sinh cả đời vì bạn. Đừng để đến khi chỉ còn có thể nhìn thấy cha mẹ qua một tấm ảnh thờ, bạn mới thốt ra hai chữ "giá như".
Hóa ra, chữ hiếu vốn dĩ rất giản đơn. Nó không nằm ở mâm cao cỗ đầy hay những chuyến du lịch xa hoa, mà nằm ở sự hiện diện và lòng kiên nhẫn. Ở cái tuổi mà danh lợi đã bắt đầu mờ nhạt, tôi nhận ra rằng khoảnh khắc quý giá nhất là khi còn được nghe tiếng mẹ càm ràm, được thấy cha ngồi nhâm nhi chén trà. Đừng để sự bận rộn trở thành cái cớ để chúng ta trở thành những kẻ vô tâm với chính đấng sinh thành của mình.











