Từ tiếng Việt chỉ có một âm tiết nhưng diễn tả ranh giới mong manh giữa 'có được' và 'mất đi', tiếng Anh không có từ tương đương

Từ tiếng Việt này tượng trưng cho sự hối tiếc nhẹ nhàng nhưng dai dẳng.

Trong tiếng Anh, khi nói về việc bỏ qua một cơ hội, người ta dùng "miss". Khi nói về một sai lầm, người ta dùng "mistake". Khi nói về một sự tình cờ, người ta dùng "by chance". Thế nhưng, tiếng Việt lại có một từ có thể gánh vác tất cả những sắc thái đó, thậm chí còn thêm vào một chút dư vị của sự tiếc nuối và định mệnh, đó chính là chữ "lỡ".

Đây là một từ mà dẫu bạn có sở hữu vốn từ vựng tiếng Anh phong phú đến đâu, cũng khó lòng tìm được một sự thay thế hoàn hảo. Bởi "lỡ" không chỉ là một hành động, nó là một trạng thái lơ lửng giữa sự vô ý và cái sắp đặt của số phận.

Ảnh minh họa: Weibo

Ảnh minh họa: Weibo

Khi cái sai không đến từ sự cố ý

Điểm đặc biệt nhất của chữ "lỡ" nằm ở chỗ nó tước đi sự nặng nề của tội lỗi. Khi một người nói "mình lỡ lời" hay "lỡ tay", họ đang thừa nhận một sai sót nhưng đồng thời cũng ngầm mong đợi một sự bao dung.

Trong tiếng Anh, "mistake" hay "error" nghe có vẻ sòng phẳng và rạch ròi. Nhưng "lỡ" thì khác. Nó gợi lên một khoảnh khắc mà sự kiểm soát của con người bỗng nhiên bị trượt đi trong tích tắc. Chữ "lỡ" biến những lỗi lầm trở nên "người" hơn, khiến người nghe cảm thấy đó là một sự cố ngoài ý muốn hơn là một âm mưu được tính toán từ trước. Đó chính là nét tinh tế trong cách người Việt dùng ngôn ngữ để giảm nhẹ sự xung đột và giữ gìn sự hài hòa trong giao tiếp.

Ranh giới mong manh của sự nuối tiếc

Người Việt có những cụm từ nghe thôi đã thấy buồn, như "lỡ chuyến đò", "lỡ một nhịp đàn" hay đau lòng nhất là "lỡ một đời nhau". Ở đây, "lỡ" không còn là một lỗi lầm nhỏ, mà nó là một sự lỡ làng của định mệnh.

Tiếng Anh dùng "missed opportunity" để nói về một cơ hội bị bỏ lỡ, nhưng nó nghe quá lý trí và mang tính kỹ thuật. Còn chữ "lỡ" của người Việt mang theo một hơi thở dài. Nó là cảm giác ta đã đứng rất gần, đã chạm tay vào được nhưng rồi lại để tuột mất chỉ vì một giây phút chậm chân hoặc một sự trớ trêu của hoàn cảnh. Chữ "lỡ" diễn tả cái ranh giới cực kỳ mỏng manh khi chỉ cần nhanh một chút, đúng lúc một chút thì kết quả đã khác. Chính vì sự mỏng manh đó mà cái lỡ luôn đi kèm với một nỗi day dứt khôn nguôi.

Ảnh minh họa: Weibo

Ảnh minh họa: Weibo

Một triết lý về sự không trọn vẹn

Nếu để ý, bạn sẽ thấy chữ "lỡ" hiện diện trong mọi ngóc ngách của đời sống người Việt. Từ những việc nhỏ nhặt như nấu cơm lỡ tay cho nhiều muối, đến những quyết định lớn lao làm thay đổi cả cuộc đời.

Chữ "lỡ" dạy người ta cách chấp nhận sự không hoàn hảo. Nó nhắc nhở rằng con người không phải là những cỗ máy và cuộc đời này luôn có những biến số mà chúng ta không thể kiểm soát. Việc chấp nhận cái sự lỡ ấy giúp chúng ta sống bao dung hơn với chính mình và với người khác. Chúng ta không gồng mình lên để hoàn hảo, mà học cách mỉm cười chấp nhận rằng đôi khi, chính những sự lỡ làng đó mới làm nên vẻ đẹp và những ngã rẽ bất ngờ của cuộc sống.

Thật khó để giải thích cho một người nước ngoài hiểu tại sao "lỡ" lại vừa đáng trách, vừa đáng thương đến thế. Một âm tiết ngắn ngủi, nhẹ tênh nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc về sự dở dang và những điều chưa trọn vẹn của kiếp người.

THIÊN AN

Nguồn Văn hóa: http://baovanhoa.vn/doi-song/tu-tieng-viet-chi-co-mot-am-tiet-nhung-dien-ta-ranh-gioi-mong-manh-giua-co-duoc-va-mat-di-tieng-anh-khong-co-tu-tuong-duong-201895.html