Xuân trong từng mái ấm gia đình

Mùa Xuân không chỉ là một mùa trong năm mà còn là trạng thái của tâm hồn, nơi niềm tin được gieo, nơi hy vọng nảy lộc, nơi những đổi thay âm thầm tạo nên vẻ đẹp mới của cuộc sống gia đình, khiến người ta muốn sống tử tế hơn, yêu thương hơn và hy vọng nhiều hơn.

Trên hành trình gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của nhiều gia đình, tôi nhận ra mùa Xuân đôi khi không đến từ những điều to tát, mà bắt đầu rất tự nhiên từ những điều bình dị: Một khu vườn nhỏ, một cái nắm tay sau bữa cơm, hay một quyết định đứng dậy từ thất bại. Và khi ghép chúng lại với nhau, tạo thành mùa Xuân của đổi thay, của nỗ lực, của những khát vọng đời thường mà đẹp đẽ trong từng mái ấm.

Xuân từ khu vườn trên sân thượng

Tôi gặp vợ chồng anh Khải-chị Hạnh vào một buổi sớm đầu năm, khi gió lạnh vẫn vương vấn qua từng con phố. Nhưng bước vào căn nhà của họ, đặc biệt là bước lên tầng 7, nơi hai vợ chồng dành trọn cho khu vườn xanh, tôi như bước sang một thế giới khác: Ấm áp, tươi sáng và gần gũi. Ở đó, từng chậu hoa, từng khóm cây như đang kể câu chuyện của chính gia chủ: câu chuyện về một khát vọng sống xanh, sống lành mạnh và bình yên giữa phố thị. "Tụi tôi mê khu vườn này lắm", chị Hạnh cười rạng rỡ. "Mỗi lần hai vợ chồng lên vườn, chỉ cần thấy rau, thấy trái, thấy hoa, nghe tiếng nước phun tưới cây, nhìn lá rung rinh là bao nhiêu mệt mỏi như tan biến".

Khu vườn trên tầng 7 giờ là "thiên đường" nhỏ của vợ chồng chị Hạnh giữa thành phố sôi động. Một góc dành cho các loại hoa, một góc dành cho các loại rau ăn lá, một góc cho dưa leo, cà chua, mướp và vô số loại hoa quả mà trước đây chỉ nghĩ đến trong những bữa cơm quê. Cây nào cũng xanh mướt, tươi tốt, như được truyền hơi ấm từ đôi bàn tay của hai vợ chồng. Chị Hạnh chỉ cho tôi từng chậu cây: "Cà chua, dưa leo, cải bắp, su hào, cải kale, còn mấy luống salad này. Hằng ngày, kể cả nhà có khách, tôi chỉ việc lên cắt một nắm, rửa sạch là có ngay đĩa rau tươi ngon".

Tôi để ý bàn tay chị, móng tay xỉn đi vì bấm cành, làm đất. Anh Khải thì khoe mẻ cà chua bi đang chín đỏ rực: "Mỗi lần chỉ cần hái một nắm, rửa một lần dưới vòi nước là cả nhà yên tâm ăn ngon lành".

Chị Hạnh trên khu vườn sân thượng của mình

Chị Hạnh trên khu vườn sân thượng của mình

Điều đặc biệt hơn cả là khu vườn ấy gắn kết các thành viên trong gia đình. Buổi chiều, cả nhà lên tưới cây, bắt sâu, thu hoạch rau, những công việc tưởng giản đơn nhưng mang lại cảm giác thật yên bình. Mỗi bó rau tự hái, mỗi cành hoa cắm bàn đều mang theo cảm giác hạnh phúc của người tự tay làm ra. Với họ, khu vườn không chỉ là nơi để trồng cây, mà là nơi để gieo hạnh phúc. Một mùa Xuân xanh ngát từ chính bàn tay mình. Chị Hạnh bảo: "Hạnh phúc đôi khi đơn giản lắm. Chỉ cần ngồi bên nhau, uống tách trà nóng giữa khu vườn mình tự tay gieo trồng là đủ thấy đời đẹp!".

Và tôi tin điều đó. Vì mùa Xuân không chỉ là trong mạch đất, mà còn nảy lên trong lòng người, những người biết gieo mầm xanh cho cuộc sống của mình.

Tìm lại xuân trong ngôi nhà vắng tiếng con

Nếu khu vườn tầng 7 là minh chứng cho sức sống, thì câu chuyện của cặp vợ chồng U60 ở Hưng Yên lại là minh chứng của sự bền bỉ yêu thương. Hôm đến nhà của họ, tôi thấy ngôi nhà thoáng đãng, gọn gàng, nhiều góc xinh xắn với tranh, với sách, với những chậu cây xanh mướt. Nhưng bác trai bảo: "Không phải lúc nào cũng được như này đâu cô ạ. Đã có giai đoạn chúng tôi sống như chạm vào góc tối của tuổi già!".

Ngôi nhà ngày nào đầy tiếng cười trẻ thơ bỗng chỉ còn… chiếc bàn ăn nhỏ và những căn phòng trống, cửa luôn khép hờ. Ngày các con lần lượt đi học xa, rồi ra trường, đi làm ở TPHCM, chỉ về nhà vào những dịp lễ Tết, ngôi nhà bỗng trở nên trống trải một cách đáng sợ. Sự vắng vẻ ấy ban đầu như một lỗ hổng lớn trong tim hai vợ chồng. Bác trai kể: "Có buổi tối, hai vợ chồng ngồi ăn cơm mà nghe rõ cả tiếng muỗng chạm vào bát. Nhớ con đến phát khóc!". Còn bác gái mỗi lần bước vào phòng con trai, nhìn chiếc bàn học, giường ngủ, ngăn kéo còn để quyển sổ viết dở… mà nghẹn lại. Mỗi lần mở tủ lạnh lấy đồ nấu nướng, người mẹ ấy lại nhìn xem có món gì con thích ăn.

Nhưng nỗi buồn nào rồi cũng đến lúc cần được nhìn lại. Và trong một buổi chiều mùa đông, khi cả hai cùng ngồi xem lại album ảnh cũ, bác trai quay sang nói với vợ: "Hay là mình sống cho mình một chút hả bà? Mình già rồi mà buồn hoài thì tội quá!". Bác gái im lặng một lúc rồi hỏi: "Thế mình làm gì trước?", bác trai bảo: "Mình đi học khiêu vũ!". Thế là họ đăng ký lớp khiêu vũ dành cho người trung niên ở nhà văn hóa. Rồi họ bắt đầu đi bộ buổi sáng, tập yoga, nấu ăn cùng nhau. Bữa cơm tối từ chỗ chỉ có canh rau dưa qua loa, giờ có thêm súp bí đỏ, cá hồi áp chảo, thứ trước giờ họ ít khi nghĩ tới. Rồi họ cùng lên kế hoạch du lịch, cùng viết lại "góc ký ức" trong nhà. Bác gái cười hiền: "Ngày trẻ nuôi con vất vả quá, nhiều lúc quên mất chuyện vợ chồng. Bây giờ con cái lớn rồi, tụi tôi mới học cách chăm nhau như những người bạn đời thực sự!".

Và cũng từ ngày ấy, ngôi nhà không còn trống trải nữa mà đầy tiếng nhạc khi hai vợ chồng tập khiêu vũ, đầy ắp tiếng cười khi bác trai trổ tài nấu ăn, kể những câu chuyện không đầu không cuối nhưng khiến cuộc sống thêm ấm áp.

Từ nỗi buồn thất bại đến nghị lực đứng dậy từ đổ vỡ

Nếu có câu chuyện nào khiến tôi nhớ mãi thì đó chính là câu chuyện của vợ chồng con trai bạn tôi. Nó không êm đềm như hai câu chuyện trên, mà đầy thử thách, nước mắt và những đêm mất ngủ. Một câu chuyện về sự đứng lên từ những đổ vỡ.

Khoảng 3 năm trước, khi việc khởi nghiệp của cháu trai thất bại, nợ nần bủa vây. Trong nhà, không khí luôn căng như dây đàn. Cháu sống khép lại, đi làm về là lặng lẽ nằm dài trên giường. Vợ cháu gồng mình xoay xở chi tiêu nhưng đêm nào cũng ướt gối. Cho đến một buổi tối, khi nhìn chồng ngồi thất thần ở góc bếp, vợ cháu hít sâu và nói: "Anh à, mình nhờ bố mẹ một lần đi. Không phải để xin tiền, mà để xin điểm tựa!". Cả hai về quê, kể cho bố mẹ hai bên nghe mọi chuyện. Bốn ông bà không trách móc mà động viên: "Vợ chồng tụi con còn trẻ, làm lại đi. Bố mẹ còn khỏe, còn giúp được! Các con hãy đứng dậy bằng chính năng lực của mình".

Hai vợ chồng nhận ra họ có chung niềm đam mê cà phê và chế biến các món ăn sáng, salad lành mạnh. Nhờ số tiền vay từ hai bên bố mẹ, họ mở một quán cà phê nhỏ, sức chứa chưa đến 30 chỗ ngồi. Chồng phụ trách pha chế, còn vợ nấu các món ăn sáng và làm salad. Ngày khai trương có chưa đến 20 khách, chủ yếu là bạn bè. Nhưng nhờ cà phê và đồ ăn ngon, sự chân thật của chủ quán, khách quay lại, rồi mang bạn tới. Rồi đơn đặt hàng tăng lên đến mức mỗi ngày các cháu phục vụ vài trăm suất. Cả hai làm không ngơi tay. Làm đến tháng thứ 7, họ trả được khoản nợ đầu tiên. Tháng thứ 12, họ có khoản tiết kiệm đầu tiên sau chuỗi ngày dài chỉ thấy dấu trừ. Đúng lúc đó, cô vợ phát hiện mình có bầu. "Cháu run lắm nhưng không phải vì sợ. Cháu thấy như mình được thưởng vì đã không bỏ cuộc!". Cháu trai thì hớn hở khoe: "Có đứa nhỏ này, tự nhiên thấy tương lai rộng ra!".

Một mùa Xuân nhỏ đang lớn lên trong cơ thể người mẹ, sau những ngày Đông dài đằng đẵng.

Thảo Nhi

Nguồn Phụ Nữ VN: https://phunuvietnam.vn/xuan-trong-tung-mai-am-gia-dinh-238260213175819311.htm