Xung đột Trung Đông và tác động kinh tế: Ngành nhựa Indonesia 'khát' nguyên liệu
Khoảng 70% nguyên liệu hóa dầu của Indonesia đến từ Trung Đông, khi nguồn cung bị gián đoạn, thị trường lập tức rơi vào tình trạng khan hiếm, thậm chí có những loại nguyên liệu gần như 'biến mất.'

Hạt nhựa polypropylene copolymer. (Ảnh: Bộ Công Thương)
Ngành công nghiệp nhựa Indonesia đang đối mặt áp lực ngày càng gia tăng khi xung đột Iran-Israel làm gián đoạn chuỗi cung ứng toàn cầu, khiến nguồn nguyên liệu hóa dầu bị thắt chặt và giá cả leo thang.
Tâm điểm của sự gián đoạn nằm ở Eo biển Hormuz - tuyến vận tải chiến lược của thế giới đối với dầu mỏ và các sản phẩm hóa dầu. Việc lưu thông bị hạn chế tại “yết hầu” này đã làm chậm dòng chảy nguyên liệu từ Trung Đông, khu vực vốn cung cấp phần lớn đầu vào cho ngành nhựa Indonesia.
Theo ông Fajar Budiono - Tổng Thư ký Hiệp hội Công nghiệp Olefin, Chất tạo mùi thơm và Nhựa Indonesia (Inaplas), khoảng 70% nguyên liệu hóa dầu của nước này đến từ Trung Đông. Khi nguồn cung bị gián đoạn, thị trường lập tức rơi vào tình trạng khan hiếm, thậm chí có những loại nguyên liệu gần như “biến mất.
Sự thiếu hụt nguyên liệu đã nhanh chóng đẩy giá lên cao, đồng thời tạo ra khoảng chênh lệch lớn giữa mức giá tối thiểu và tối đa trên thị trường.
Ngành nhựa vốn phụ thuộc nặng vào naphtha - một sản phẩm tinh chế từ dầu mỏ, được dùng để sản xuất các monomer và sau đó là nhựa. Tuy nhiên, nguồn cung naphtha hiện cũng đang bị siết chặt đáng kể trong bối cảnh bất ổn kéo dài.
Hệ quả là nhiều doanh nghiệp buộc phải cắt giảm sản xuất, thậm chí từ chối nhận đơn hàng mới do lo ngại không đảm bảo được nguồn nguyên liệu. Sự thận trọng này đang lan rộng trong toàn ngành, làm gia tăng nguy cơ gián đoạn chuỗi sản xuất trong nước.
Trước áp lực thiếu hụt, các doanh nghiệp Indonesia đã nỗ lực tìm kiếm nguồn cung thay thế từ châu Á và Đông Nam Á. Tuy nhiên, nỗ lực này cũng gặp nhiều trở ngại.
Theo ông Fajar Budiono, các nhà cung cấp lớn như Trung Quốc đang ưu tiên nhu cầu nội địa, hạn chế xuất khẩu, khiến nguồn cung cho thị trường bên ngoài càng trở nên khan hiếm. Điều này khiến bài toán nguyên liệu của Indonesia càng thêm nan giải.
Trong bối cảnh khó khăn, các doanh nghiệp buộc phải xoay trục sang đổi mới để duy trì hoạt động. Nhiều giải pháp đang được triển khai như tăng cường sử dụng vật liệu tái chế, tìm kiếm vật liệu thay thế và thiết kế lại sản phẩm nhằm giảm lượng nguyên liệu đầu vào.
Ông Fajar nhấn mạnh: “Ở thời điểm này, đổi mới là con đường duy nhất, trong khi chờ nguồn cung toàn cầu ổn định trở lại.” Ngoài ra, giới chuyên gia cũng kêu gọi Chính phủ Indonesia đẩy nhanh phát triển các nguồn nguyên liệu thay thế trong nước, bao gồm công nghiệp chế biến sâu than đá và tận dụng dầu cọ thô (CPO), nhằm giảm phụ thuộc vào dầu mỏ nhập khẩu.
Khủng hoảng lần này cũng phơi bày điểm yếu lâu nay của ngành nhựa Indonesia: sự phụ thuộc lớn vào một khu vực cung ứng duy nhất./.













