Gió xuân
'Gió xuân' của Trần Lê Khánh là một bản độc thoại dịu và sâu, nơi mùa xuân không ồn ào mà lặng lẽ thấm vào cà phê đắng, cánh cửa hé nắng, những bàn tay xương và nỗi buồn vừa kịp thoát vòng ôm. Bài thơ gợi suy tư về ký ức, tha thứ và sự mong manh rất người giữa dòng chảy đời sống.

Ảnh minh họa
Trả giọt cà phê đen một lần đắng
Ngậm nửa chiếc thìa đủ bụng lo
Lũ gió xuân giấu mình sau cánh quạt
Em gọi hết ra mỏi tay người
Thôi em cười cho loài người bớt sợ
Hận thù là chỗ trũng dòng sông
Ai gặt bầy rêu trên cánh đồng của đá
Lọt vào dòng lưu con cá lén thở dài
Cánh cửa hé nắng chưa vào hết được
Và cơn buồn giãy giụa khỏi vòng tay
Bàn tay xương năm ngón xì xào
Những chiếc lá khô trở mình nghe dội
Nếu bỏ hết mùa xuân vào một giỏ
Ai nói đời em nhớ chút nắng vàng
Sông dàn mình trên quê hương nhỏ
Đủ cho người thấy giống y chang
Trả lại quán quen một người cũ
Ngặt khóm hoa đã nở rộ bên thềm
Ngọn gió xuân hôm xưa mát rượi
Sợ mỏi tay người chẳng chịu bay xa
Nguồn VOV: https://vov.vn/van-hoa/van-hoc/gio-xuan-post1268130.vov











