Muôn vàn ước mong cho một đời tận hiến
Có những mong ước vượt lên khỏi cái tôi để hướng tới cộng đồng và những giá trị bền vững của cuộc đời. Bài thơ 'Mong ước – Để tôi' của tác giả Hồng Gai là một tiếng lòng như thế…

MONG ƯỚC – ĐỂ TÔI
***
Mong ước ngày xanh mát tươi
Để tôi giữ mãi nụ cười tuổi thơ
Mong ước lòng chẳng phai mờ
Để tôi gìn giữ giấc mơ thanh bình
Mong ước giữ trọn tâm mình
Để tôi vững bước hành trình gian nan
Mong ước mãi được bình an
Để tôi bền chí giữa ngàn gió sương
Mong ước gieo hạt yêu thương
Để tôi vun đắp con đường nghĩa nhân
Mong ước dạ sáng trong ngần
Để tôi góp sức mùa xuân cho đời
Mong ước sống đẹp giữa trời
Để tôi tô điểm cuộc đời bốn phương
Mong ước chung sức quê hương
Để tôi vững chí kiên cường tương lai
Mong ước dựng xây ngày mai
Để tôi gắng sức miệt mài vươn xa
Mong ước vượt dốc phong ba
Để tôi rèn chí vượt qua tháng ngày
Mong ước lao động hăng say
Để tôi chẳng quản đắng cay chờ thời
Mong ước vượt trùng biển khơi
Để tôi đón ánh mặt trời bao la
Mong ước giữ trọn lòng ta
Để tôi lan tỏa chan hòa nghĩa ân
Mong ước cống hiến chuyên cần
Để tôi chăm chỉ muôn phần ngày sau
Mong ước rạng ngời sắc màu
Để tôi thiết kế nhịp cầu ước mơ
Đạo hiếu trọn đời tôn thờ
Tâm thành gìn giữ bến bờ bình yên./.
Tác giả Hồng Gai, viết tại Hà Nội ngày 26/6/2026
Ngay từ nhan đề “Mong ước – Để tôi”, tác giả đã đặt ra một mối quan hệ giàu ý nghĩa giữa khát vọng và hành động. “Mong ước” không chỉ là điều để nghĩ tới, để chờ đợi, mà phải trở thành động lực để mỗi con người tự hoàn thiện mình. Sau mỗi câu “Mong ước” là một lời nhắc “Để tôi”, như một sự tự cam kết của bản thân trước cuộc đời. Đó là một cách nhìn tích cực: con người không chỉ mong cuộc sống tốt đẹp hơn, mà phải bắt đầu từ chính sự nỗ lực, trách nhiệm và những việc làm cụ thể của mình.
Mở đầu bài thơ là những mong ước rất trong trẻo:
“Mong ước ngày xanh mát tươi Để tôi giữ mãi nụ cười tuổi thơMong ước lòng chẳng phai mờ Để tôi gìn giữ giấc mơ thanh bình”
Những câu thơ gợi lên một tâm hồn luôn hướng về sự bình yên, trong sáng. “Nụ cười tuổi thơ”, “giấc mơ thanh bình” không chỉ là ký ức đẹp về một thời đã qua, mà còn là biểu tượng cho những giá trị giản dị mà con người luôn muốn gìn giữ giữa những biến động của cuộc đời. Khi cuộc sống ngày càng nhiều áp lực, việc giữ được sự hồn nhiên, lòng nhân ái và niềm tin vào điều tốt đẹp cũng chính là một cách bảo vệ phần đẹp đẽ nhất trong tâm hồn.
Nhưng bài thơ không dừng lại ở những ước vọng cá nhân. Từ tình cảm dành cho bản thân, tác giả mở rộng thành khát vọng sống có ích:
“Mong ước gieo hạt yêu thương Để tôi vun đắp con đường nghĩa nhân”

Hình ảnh “gieo hạt” và “vun đắp” mang nhiều tầng ý nghĩa. Một hạt giống nhỏ bé nếu được chăm sóc có thể trở thành cây xanh; cũng như một việc làm tử tế, một tấm lòng nhân hậu nếu được lan tỏa sẽ tạo nên những giá trị tốt đẹp cho cộng đồng. Qua những câu thơ ấy, tác giả gửi gắm một quan niệm sống đáng quý: điều làm nên giá trị của con người không chỉ nằm ở những gì họ đạt được cho riêng mình, mà còn ở những điều tốt đẹp họ để lại cho người khác.
Một trong những điểm nổi bật của bài thơ là khát vọng vượt qua khó khăn để trưởng thành. Cuộc đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng, và tác giả không né tránh những thử thách ấy:
“Mong ước vượt dốc phong ba Để tôi rèn chí vượt qua tháng ngày”
“Dốc phong ba” là hình ảnh quen thuộc trong thơ ca, tượng trưng cho những gian nan, thử thách trên đường đời. Nhưng điều đáng quý là tác giả không nhìn khó khăn bằng tâm thế bi quan, mà xem đó như một môi trường để rèn luyện ý chí. Mong ước ở đây không phải mong một cuộc sống không có trở ngại, mà mong có đủ nghị lực để đi qua trở ngại. Đó chính là vẻ đẹp của một tinh thần sống chủ động, kiên cường.
Đặc biệt, mạch cảm xúc đẹp nhất trong bài thơ nằm ở khát vọng dựng xây quê hương. Tác giả không nói về những điều lớn lao xa vời, mà bắt đầu từ chính những giá trị gần gũi: lao động, cống hiến, chung sức xây dựng tương lai.

“Mong ước chung sức quê hương Để tôi vững chí kiên cường tương lai”
Hai câu thơ như một lời nhắn gửi: quê hương không tự nhiên trở nên tốt đẹp, mà được tạo dựng từ sự đóng góp của từng con người. Mỗi bàn tay lao động, mỗi ý tưởng sáng tạo, mỗi hành động trách nhiệm đều có thể trở thành một phần trong hành trình phát triển chung. Tình yêu quê hương trong bài thơ không phải là lời nói lớn lao, mà là sự gắn bó được thể hiện bằng hành động.
Điều đó tiếp tục được khẳng định qua những câu thơ:
“Mong ước lao động hăng say Để tôi chẳng quản đắng cay chờ thời”
Lao động hiện lên như một giá trị làm nên phẩm chất con người. Không có thành quả nào đến từ sự chờ đợi thụ động. Muốn thực hiện những ước mơ đẹp, con người phải biết nỗ lực, kiên trì, dám vượt qua những lúc khó khăn. Chính tinh thần ấy tạo nên sức mạnh để mỗi cá nhân đóng góp cho gia đình, xã hội và quê hương.
Nếu khát vọng cống hiến là hướng đi của bài thơ, thì đạo hiếu chính là điểm tựa tinh thần, là nơi trở về của toàn bộ cảm xúc:
“Đạo hiếu trọn đời tôn thờ Tâm thành gìn giữ bến bờ bình yên”
Hai câu kết như một sự lắng lại sau hành trình dài của những mong ước. Sau những ước mơ vươn xa, điều tác giả muốn giữ gìn nhất vẫn là chữ hiếu, là lòng biết ơn với cội nguồn. Trong văn hóa Việt Nam, đạo hiếu không chỉ là tình cảm dành cho cha mẹ, ông bà, mà còn là biểu hiện của nhân cách, của cách con người đối xử với quá khứ, với những người đã hy sinh, nâng đỡ mình trên hành trình trưởng thành.
Một người biết trân trọng gia đình, biết giữ gìn đạo hiếu cũng là người biết trân trọng quê hương và những giá trị truyền thống. Bởi quê hương không chỉ là mảnh đất ta sinh ra, mà còn là nơi lưu giữ ký ức, tình thân, nguồn cội và những bài học làm người.
Với giọng thơ giản dị, chân thành, “Mong ước – Để tôi” của Hồng Gai không tạo ấn tượng bằng những hình ảnh quá cầu kỳ, mà chạm đến người đọc bằng chính sự trong sáng của tâm hồn. Bài thơ là lời tự nhắc nhở mỗi chúng ta: hãy biết ước mơ, nhưng đừng chỉ dừng lại ở ước mơ; hãy biến những điều tốt đẹp trong suy nghĩ thành hành động cụ thể; hãy sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và quê hương.
Bởi sau cùng, giá trị của một đời người không chỉ được đo bằng những gì đã nhận được, mà còn bằng những điều tốt đẹp đã góp phần tạo dựng cho cuộc đời này. Và một trong những mong ước đẹp nhất chính là được sống một cuộc đời có ích – một cuộc đời biết yêu thương, biết cống hiến và biết giữ gìn những giá trị bền vững của cội nguồn.
Nguồn GD&TĐ: https://giaoducthoidai.vn/muon-van-uoc-mong-cho-mot-doi-tan-hien-post783059.html











