Tác giả - Tác phẩm: Nhà thơ Vương Trọng

Đại tá, nhà thơ Vương Trọng.

Đại tá, nhà thơ Vương Trọng.

Đại tá, nhà thơ Vương Trọng, tên thật là Vương Đình Trọng, sinh năm 1943, quê quán Nghệ An, hiện sống và viết tại Hà Nội. Năm 1965, ông nhập ngũ sau khi tốt nghiệp Khoa Toán, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, công tác tại Bộ Tổng Tham mưu, rồi làm giáo viên Trường Văn hóa Quân đội, sau đó công tác tại Tạp chí Văn nghệ Quân đội tới khi nghỉ hưu. Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, đã xuất bản hơn 30 đầu sách văn học ở nhiều thể loại.

Đại tá, nhà thơ Vương Trọng được trao tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học, nghệ thuật đợt 2 (2007) và nhiều giải thưởng văn học khác. Thơ ông nổi bật bởi sự đằm thắm và lòng nhân hậu sâu sắc. Ông quan niệm “Thơ sinh ra không phải cho người đời chơi chữ, mà cốt để chuyển tải nỗi lòng. Bài thơ hay nhiều khi không còn thấy thơ đâu, mà chỉ thấy cuộc đời, tâm trạng và số phận”.

Khóc giữa chiêm bao

(Kính tặng mẹ)

Đã có lần con khóc giữa chiêm bao

Khi hình mẹ hiện về năm khốn khó

Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở

Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn

Anh em con chịu đói suốt ngày tròn

Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa

Có gì nấu đâu mà nhóm lửa

Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về…

Chiêm bao tan nước mắt dầm dề

Con gọi mẹ một mình trong đêm vắng

Dù biết lời con chẳng thể nào vang vọng

Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương

Con lang thang vất vưởng giữa đời thường

Đâu cũng sống, không đâu thành quê được

Còn quê mẹ cuối chân trời tít tắp

Con ít về từ ngày mẹ ra đi

Đêm tha hương con tìm lại những gì

Với đời thực chẳng bao giờ gặp nữa

Mong hình mẹ lại hiện về giấc ngủ

Dù thêm lần con khóc giữa chiêm bao.

Bên mộ cụ Nguyễn Du

Tưởng rằng phận bạc Đạm Tiên

Ngờ đâu cụ Nguyễn Tiên Điền nằm đây

Ngửng trời cao, cúi đất dày

Cắn môi, tay nắm bàn tay của mình

Một vùng cồn bãi trống trênh

Cụ cùng thập loại chúng sinh nằm kề

Hút tầm chẳng cánh hoa lê

Bạch đàn đôi ngọn gió về nỉ non

Xạc xào lá cỏ héo hon

Bàn chân cát bụi, lối mòn nhỏ nhoi

Lặng yên bên nấm mộ rồi

Chưa tin mình đã đến nơi mình tìm!

Không cành để gọi tiếng chim

Không hoa cho bướm mang thêm nắng trời

Không vầng cỏ ấm tay người

Nén hương tảo mộ cắm rồi, lại xiêu

Thanh minh trong những câu Kiều

Rưng rưng con đọc với chiều Nghi Xuân

Cúi đầu tưởng nhớ vĩ nhân

Phong trần còn để phong trần riêng ai

Bao giờ cây súng rời vai

Nung vôi, chở đá tượng đài xây lên

Trái tim lớn giữa thiên nhiên

Tình thương nối nhịp suốt nghìn năm xa…

Chị dâu

(Kính tặng chị Liên)

 Minh họa: Hà Huy Chương.

Minh họa: Hà Huy Chương.

Lớn lên cách mấy bờ rào

Một ngày vui, chị bước vào nhà em

Áo cánh nâu, quần lụa đen

Cặp ba lá, đường ngôi nghiêng mái đầu

Nhà chồng, chồng ở nhà đâu

Em chồng đông, mẹ chồng đau ốm nhiều

Làm dâu gặp phải cảnh nghèo

Đôi bàn tay chị chống chèo lo toan

Quê mình cái nắng chang chang

Trận mưa tháng tám lụt sang tháng mười

Khi mưa dầm, lúc nắng phơi

Âm thầm một chị qua thời trẻ trung

Bữa cơm em út quây vòng

Đầu nồi, đơm xới tay không kịp rời

Nhớ ngày giáp hạt chị ơi

Cả nhà trừ bữa một nồi canh rau

Nghĩ mà thương lắm chị dâu

Chiều mưa, gạo hết, mẹ đau cuối giường

Em ngồi đôi mắt nhoà sương

Nón tơi, cắp rá ngang vườn chị đi

Chiều ơi mưa mãi làm gì

Hoàng hôn đừng xuống trước khi chị về!

Em vào đại học xa quê

Đi biền biệt những mùa hè chiến tranh

Rồi yêu, rồi lập gia đình

Quê nhà tình chị giữ dành không vơi

Dù thư không viết một lời

Em về, chị vẫn là người chị xưa

Bàn chân bấm ngón đường mưa

Bữa ăn thêm quả trứng mua xóm giềng…

Tóc giờ sợi bạc đã chen

Con đầu sinh cháu chị lên bậc bà

Em về, em lại đi xa

Canh tư chị thức bếp nhà lửa nhen

Tiễn đưa, chân chị không quen

Gói cơm nếp lạc theo em lên tàu

Ngoái nhìn núi dựng phía sau

Em tìm dáng chị cuối màu trời xanh.

Tô Hoàn (chọn và giới thiệu)

Nguồn Bắc Ninh: https://baobacninhtv.vn/tac-gia-tac-pham-nha-tho-vuong-trong-postid454125.bbg