Một ngày cuối hạ đầu thu, đất trời Lệ Thủy đẹp dịu dàng như một bức tranh thủy mặc, dòng Kiến Giang xanh mát, quanh co ôm trọn làng Tân Thịnh. Nắng vàng tỏa mênh mông, những cơn gió mang làn hương dịu nhẹ và tinh khiết của hoa tường vi thoang thoảng trong không gian an lành. Thượng tá, Anh hùng Nguyễn Xuân Giang lặng lẽ nhìn những bông hoa thanh mảnh đang tận hiến hết mình cho đất trời, ông nhớ về thời trai trẻ.
Ngày 1/9/1954, tại đồi Giang, xóm Thắng Lợi, xã La Bằng, tỉnh Thái Nguyên, Đại Sứ Trung Quốc La Quý Ba đã trình Quốc thư lên Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đã hơn bẩy mươi năm, nhưng sự kiện còn tươi mới, đầy ắp niềm tự hào trong lòng người Thái Nguyên.
Giá cà phê hai sàn kỳ hạn arabica New York và robusta London đã rớt 'sấp mặt', nhất là trong những ngày gần đây, khiến thị trường trong nước có lúc trở nên 'im lặng đáng sợ'.
Có hiểu, mới thương; có thương, mới biết trân quý những điều tưởng chừng bình dị nhất. Giữa cuộc đời nhiều biến động, gia đình và Ba vẫn là chốn về yên lành, là điểm tựa âm thầm nhưng vững chắc nhất cho mỗi bước chân con.
Sen mọc từ bùn mà chẳng vướng mùi bùn. Con người cũng thế, có thể sinh ra giữa cõi đời đầy phiền não, nhưng nếu giữ được tâm an, vẫn có thể rực rỡ mà không vướng bụi trần.
Tết đến mang theo niềm vui đoàn viên, nhưng Tết qua đi cũng để lại bao nỗi bịn rịn. Mới hôm nào, những người con xa quê còn háo hức trở về Quảng Trị, đón một cái Tết trọn vẹn bên gia đình, mà nay đã phải tất bật rời đi, tiếp tục hành trình mưu sinh nơi đất khách.
Đó là thứ thanh âm chỉ xuất hiện khi chạp thủng thẳng về, gõ lên má vài cơn gió lạnh se sẽ.
Trong những ngày 'nước rút' cuối năm, gác lại những bận rộn, lãnh đạo các cấp, ngành, đơn vị trong tỉnh về với các gia đình chính sách, người có công với cách mạng để thăm hỏi, tặng quà tri ân nhân dịp đón Tết cổ truyền của dân tộc. Từ đó góp thêm một chút Xuân mang hơi ấm tình người, thể hiện tấm lòng thơm thảo, đạo lý 'uống nước nhớ nguồn' của thế hệ hôm nay đối với những người có công với đất nước.
Vào những thời khắc cuối cùng của năm, tôi thường dành thời gian để nhìn lại chính mình, nhìn lại những gì mà tôi đã đi qua với tất cả ái- ố - hỷ - nộ, thành công - thất bại, nỗ lực và buông xuôi... Tất cả những chuyển động, dấu ấn ấy sẽ 'chuyển hóa' thành động lực, thành bài học quý giá để tôi tự ý thức hoàn thiện mình hơn trong năm mới tràn đầy niềm tin yêu, phấn khởi, dự cảm tốt lành...
Mời bạn đọc cùng theo dõi bài viết này của Thượng tọa Thích Tâm Hải trên Báo Giác Ngộ số 1285, ra ngày 3-1-2025.
Thời gian như bóng câu buông ngoài cửa sổ, thoắt cái đã 1 ngày, 1 năm rồi cả chục năm, nhưng với những người làm công tác nghiên cứu, sưu tầm của Bảo tàng tỉnh Lào Cai thì thời gian thật kỳ lạ. Có khi hôm nay đang là của ngàn năm trước, nhưng cũng có khi ngày mai chỉ là của mấy mươi năm trước. Nhịp thời gian với họ là thức, ngủ cùng các tư liệu, hiện vật với niên đại, thời gian khác nhau. Công việc là những hành trình đi về phía ngàn xưa.
Người xưa từng khuyên rằng chim sa cá nhảy, tức là chim sa vào tận nhà cũng không bắt lại, cá nhảy lên tận bờ, vào tận sân cũng không giữ ăn. Tại sao lại như vậy.
Doanh nhân Việt Nam sẽ đứng ở đâu trong bản đồ tồn tại và phát triển như vũ bão này, sẽ đi hay sẽ chạy để không phải đứng im và càng không phải bị đối thủ bỏ xa, bị tụt hậu trong cuộc cạnh tranh tốc độ lành mạnh này?
Cốm là một trong những món quà đặc sản nổi tiếng của vùng đất Cao Bằng. Với màu xanh non mượt mà và hương thơm tự nhiên đặc trưng của lúa nếp mới, cốm Cao Bằng đã trở thành biểu tượng ẩm thực đầy tự hào của người dân nơi đây. Không chỉ là món ăn gắn liền với văn hóa truyền thống, cốm còn mang đến những trải nghiệm ẩm thực độc đáo, vừa giản dị, vừa tinh tế.
Vào những năm tám mươi của thế kỷ trước, đời sống người dân thật khó khăn, thiếu thốn đủ điều. Ấy vậy mà tôi may mắn sinh ra trong một gia đình tương đối đầy đủ. Nhờ ba mẹ tần tảo bán buôn nên anh em tôi ăn học mà không phải bận tâm điều gì.
Bà khát khao một mái ấm gia đình, có chung mong ước cuộc sống êm đềm, tình cảm, không bon chen, ganh đua với đời...
Hạt rơi hóa kiếp mây xa Mỏng manh sợi trắng la đà thiên thai Thương người còn lắm bi hài Bến mê còn đó đắng cay nẻo về.
Tôi ngẩng nhìn lên những vòm cây và nhận ra bầy ve sầu đang say sưa trong bản hòa ca mùa hạ.
Tôi thường dẫn những đường link nhặt được trên mạng gửi vào nhóm gia đình, để những đứa con tôi đọc. Làm thế bởi tôi thấy thú vị.
Đối với một đời người thì 70 tuổi là 'thất thập cổ lai hy', nhưng với một Thủ đô hơn ngàn năm tuổi thì khoảng thời gian đó như 'bóng câu qua cửa sổ'.
Về nghĩa bóng câu Trốn việc quan đi ở chùa, hầu như các nhà biên soạn từ điển đều cơ bản hiểu đúng, nhưng lại khá lúng túng, nhầm lẫn khi giải thích nghĩa đen:
Mùng Sáu, tôi hòa trong dòng người hối hả rời quê sau mấy ngày nghỉ tết. Lúc kéo chiếc va li ra khỏi nhà thật chẳng muốn đi. Đúng là 'vội vã trở về vội vã ra đi'. Tôi không ngại trở về chỉ là không thích nói câu 'chào mọi người con đi' mà thôi. Những ngày nghỉ tết ngắn ngủi luôn mang đến cho người ta nỗi mong chờ và nuối tiếc khôn nguôi.
Một mùa đoàn viên đã qua, người người lại tỏa đi muôn phương, trở lại với guồng quay hối hả của công việc, cuộc sống. Dẫu biết hội ngộ rồi chia ly là quy luật vốn dĩ, vậy mà người đi người ở vẫn thấy lòng nặng trĩu những nỗi niềm chẳng thể thốt thành lời.
Khi Tết ùa về cũng là lúc những cánh đào chúm chím, bung hoa, khoe sắc. Ngắm đào, thưởng đào mà mấy ai biết, đằng sau những cánh đào rực rỡ tươi tắn ấy là bao nhọc nhằn vất vả và cả nỗi niềm của người trồng đào.
Mùa xuân này bà Triệu Mùi Say đã 75 tuổi. Thời gian như bóng câu qua cửa, em bé người Dao ngày nào nay đã trở thành một bà lão. Câu chuyện của bà Say bắt đầu từ mùa xuân năm 1958, cách nay tròn 66 năm...
Ở đời có 3 việc rất khó, nhưng nếu ai làm được trời xanh sẽ ''độ''.
Hà Nội đang trong những ngày đầu đông. Đón cái lạnh đầu mùa, ta trong tâm trạng giật mình về thời gian 365 ngày trôi qua như bóng câu, vừa hoài niệm nuối tiếc về những chiếc lá thu chao nghiêng trong heo may mới hôm nào về ngang phố. Những tiếng lòng rất Hà Nội ấy, sẽ bâng khuâng vang lên trên những phím đàn, trong những thiết tha của người nghệ sĩ về 'Nỗi nhớ mùa thu' - cũng là tên chương trình hòa nhạc đặc biệt của Đài Hà Nội, như một thanh âm neo vào lòng người, khiến người ta gần nhau hơn trong nỗi nhớ, bớt đi những trống trải của mùa đông.
Một số cuốn từ điển tiếng Việt chúng tôi có trong tay như Từ điển tiếng Việt (Hoàng Phê - Vietlex); Đại từ điển tiếng Việt (Nguyễn Như Ý chủ biên); Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam (nhóm Vũ Dung), đều giải thích nghĩa bóng câu Cây ngay không sợ chết đứng là: ví người ngay thẳng, trung thực thì không có gì phải sợ sự gièm pha, vu khống, trù dập.
Diễn ra ngày 13/9 tới, triển lãm mỹ thuật 'Ngộ' của 4 họa sĩ Trường Thịnh, Nguyễn Đỗ Long, Anh Nguyên và Vũ Thùy Mai đem đến cho người xem các tác phẩm mang trạng thái lắng đọng, tĩnh lặng khi các họa sĩ nhìn đời sống.
Kể từ khi Bộ Chính trị (tháng 8/2010) chọn xã Thanh Chăn (huyện Điện Biên) làm 'xã điểm' đại diện cho vùng Tây Bắc về xây dựng nông thôn mới (NTM), thời gian như 'bóng câu qua cửa'. Mới đó mà đã 13 năm trôi qua. 'Vạn sự khởi đầu nan', với sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị, sự đồng lòng nhất trí của nhân dân trong xã, đến cuối năm 2015, Thanh Chăn đã về đích NTM.
Ngày 15/9/1941, dưới tán rừng Khuôn Mánh, xã Tràng Xá (Võ Nhai) Trung đội Cứu Quốc quân II, tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam được thành lập.