Tướng Patton và những ngày đầu của lực lượng xe tăng Mỹ
George S. Patton là một trong những sĩ quan Mỹ đầu tiên dành toàn bộ tâm sức cho xe tăng. Từ một trường huấn luyện nhỏ ở Pháp, ông góp phần đặt nền móng cho lực lượng thiết giáp Mỹ sau Thế chiến I.

Khi Mỹ tham gia Thế chiến I, lục quân nước này gần như chưa có kinh nghiệm về tác chiến xe tăng. Những đơn vị xe tăng đầu tiên phải dựa nhiều vào thiết kế và phương tiện của Anh, Pháp.

Trong bối cảnh đó, George S. Patton nhanh chóng trở thành một trong những sĩ quan Mỹ đi đầu trong việc xây dựng lực lượng xe tăng.

Tướng Patton được điều vào Tank Corps non trẻ vào tháng 11/1917. Sau khi sang Pháp, ông tham gia xây dựng trường huấn luyện xe tăng hạng nhẹ tại Bourg.

Ngày 28/4/1918, Tiểu đoàn xe tăng hạng nhẹ số 1 được thành lập tại Bourg với Patton giữ chức chỉ huy. Trường huấn luyện trở thành nơi đào tạo những quân nhân Mỹ đầu tiên chuyên về xe tăng.

Công việc ban đầu không hề dễ dàng. Mỹ chưa đưa được xe tăng do mình sản xuất sang Pháp. Patton phải sử dụng những chiếc Renault FT do Pháp cung cấp để huấn luyện binh sĩ.

Khi 10 xe Renault được chuyển tới trung tâm huấn luyện vào tháng 3/1918, chương trình đào tạo mới thực sự được triển khai. Học viên được huấn luyện lái xe, sử dụng vũ khí, bảo dưỡng, sửa chữa, trinh sát và đọc bản đồ.

Tướng Patton cũng sớm hình thành quan điểm rằng xe tăng không thể hoạt động tách rời bộ binh. Tài liệu huấn luyện của Tank Corps thời kỳ này xác định nhiệm vụ chính của xe tăng là hỗ trợ cuộc tiến công của bộ binh.

Xe tăng phải phối hợp với đội hình bộ binh thay vì buộc bộ binh phải chạy theo xe tăng. Quan điểm này phản ánh tư duy tác chiến của thời kỳ Thế chiến I, khi xe tăng vẫn chủ yếu được xem là phương tiện hỗ trợ vượt qua phòng tuyến và chướng ngại vật.

Tháng 8/1918, Patton được giao chỉ huy Lữ đoàn xe tăng lâm thời số 1. Đơn vị này sau đó tham chiến tại Saint-Mihiel và Meuse-Argonne.

Trong chiến dịch Saint-Mihiel ngày 12/9, lữ đoàn đưa 144 xe Renault vào chiến đấu. Patton trực tiếp chỉ huy lực lượng xe tăng và bị thương trong chiến dịch Meuse-Argonne.

Tuy nhiên, những thành công ban đầu không đủ để biến xe tăng thành một lực lượng độc lập lâu dài. Sau chiến tranh, Mỹ phải đối mặt với việc cắt giảm quân số và ngân sách.

Đạo luật Quốc phòng năm 1920 giải thể Tank Corps non trẻ và giao trách nhiệm phát triển xe tăng cho bộ binh. Kỵ binh cũng bắt đầu phát triển các đơn vị cơ giới của riêng mình.

Hai lực lượng đi theo những hướng khác nhau, trong khi nguồn lực dành cho thiết giáp vẫn hạn chế. Đây là nguyên nhân quan trọng khiến Mỹ mất hơn 20 năm để xây dựng một lực lượng thiết giáp độc lập.

Trong thời gian đó, nhiều sĩ quan tiếp tục nghiên cứu cơ giới hóa và tìm cách phát triển học thuyết mới. Nhưng những nỗ lực này bị cản trở bởi sự cạnh tranh giữa bộ binh và kỵ binh, thiếu ngân sách và thiếu một cơ cấu chỉ huy thống nhất.

Mãi đến ngày 10/7/1940, sau những thành công của lực lượng thiết giáp Đức tại châu Âu, Mỹ mới thành lập Armored Force. Lực lượng này tiếp nhận các đơn vị xe tăng trước đó thuộc bộ binh và kỵ binh, mở đường cho sự phát triển của các đơn vị thiết giáp quy mô lớn trong Thế chiến II..

Di sản của tướng Patton vì thế không chỉ nằm ở những trận đánh năm 1918. Quan trọng hơn, ông thuộc thế hệ sĩ quan đầu tiên biến xe tăng từ một phương tiện mới xuất hiện thành một lĩnh vực chuyên môn cần được huấn luyện, tổ chức và phát triển thành lực lượng chiến đấu.


