Phân định rõ trách nhiệm giữa khu vực phòng thủ cấp tỉnh và cấp xã
Thảo luận tại Tổ 12 (gồm Đoàn ĐBQH các tỉnh Vĩnh Long, Điện Biên và Lạng Sơn), các đại biểu Quốc hội thống nhất với việc dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của 9 luật về quân sự, quốc phòng bổ sung quy định xây dựng khu vực phòng thủ cấp xã làm nền tảng bảo vệ địa phương. Tuy nhiên, đề nghị cần phân định rõ trách nhiệm giữa khu vực phòng thủ cấp tỉnh và cấp xã, bảo đảm thống nhất trong tổ chức thực hiện, tránh phân mảnh, chồng chéo hoặc khoảng trống khi xử lý các tình huống liên vùng.
Phải có hướng dẫn cụ thể về vai trò điều phối của khu vực phòng thủ cấp tỉnh
Các ĐBQH đánh giá cao dự thảo Luật đã bổ sung quy định xác định xây dựng phòng thủ khu vực, xây dựng cấp xã làm nền tảng để bảo vệ địa phương. Đồng thời, bổ sung quy định UBND cấp tỉnh ban bố lệnh giới nghiêm tại một hoặc một số địa phương cấp xã và việc UBND cấp xã ban bố lệnh giới nghiêm tại một hoặc một số khu vực trên địa bàn quản lý...
Đồng tình với dự thảo Luật, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế và Tài chính, ĐBQH Phan Văn Mãi (Vĩnh Long) lưu ý, quy định về khu vực phòng thủ đặc khu đã tương đối rõ, nhưng với khu vực phòng thủ cấp xã, cần quan tâm một số vấn đề trong quá trình tổ chức thực hiện.

Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế và Tài chính, ĐBQH Phan Văn Mãi (Vĩnh Long) phát biểu
Đại biểu Phan Văn Mãi phân tích, việc tổ chức khu vực phòng thủ theo địa bàn xã, phường là cần thiết, nhưng cần có sự điều chỉnh, hướng dẫn cụ thể trong văn bản quy định chi tiết thi hành luật về vai trò điều phối của khu vực phòng thủ cấp tỉnh. Bởi có những địa phương có số lượng đơn vị hành chính cấp xã rất lớn, như tỉnh Vĩnh Long có 126 xã, phường, TP. Hồ Chí Minh có hơn 160 xã, phường. Do đó, nếu thực hiện quy định về nội dung này trong dự thảo Luật có thể dẫn đến quy mô của từng khu vực phòng thủ cấp xã tương đối nhỏ.
Thực tiễn cũng cho thấy, ở một số tỉnh có tình trạng vì một tuyến đường đi qua nhiều phường nên việc quản lý cây xanh, chiếu sáng được phân chia giữa các phường, khiến công tác đầu tư, cải tạo cơ sở hạ tầng bị phân mảnh. Không chỉ ở khu vực đô thị, tại các địa bàn trọng yếu, quan trọng như khu vực ven biển cũng cần đặt ra yêu cầu tránh tình trạng chia cắt trong tổ chức thực hiện nhiệm vụ.

Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế và Tài chính, ĐBQH Phan Văn Mãi (Vĩnh Long) phát biểu
Từ thực tế này, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế và Tài chính đề nghị, trong quá trình xây dựng và ban hành các văn bản quy định chi tiết thi hành luật, cần phân định rõ trách nhiệm giữa khu vực phòng thủ cấp tỉnh và cấp xã, bảo đảm sự phối hợp thống nhất, không để xảy ra bị động, có khoảng trống khi phát sinh tình huống liên vùng. Theo đó, cấp xã tập trung thực hiện các nhiệm vụ trên địa bàn mình quản lý, gồm theo dõi, quản lý về chính trị, tư tưởng, văn hóa, quốc phòng, quân sự và hạ tầng theo hướng gọn, hiệu quả...
ĐBQH Vừ A Bằng (Điện Biên) cũng cho rằng, trong quá trình triển khai thực hiện quy định này của Luật cần gắn với tình hình thực tiễn của từng địa phương để có hướng dẫn phù hợp với đặc thù ở mỗi khu vực. Bởi, từ thực tế của địa phương, đại biểu cho biết, với đặc điểm có đường biên giới với hai quốc gia, các khu vực phòng thủ ngay trong địa bàn tỉnh Điện Biên đã có thể có những đặc thù khác nhau.

ĐBQH Vừ A Bằng (Điện Biên) phát biểu tại Tổ
Về nội dung này, ĐBQH Phạm Văn Lịch (Lạng Sơn) chỉ rõ, khu vực phòng thủ cấp huyện trước đây được tổ chức gồm các chức năng phân khu, căn cứ chiến đấu, căn cứ hậu phương, phòng thủ then chốt. Do đó, với mô hình chính quyền địa phương 2 cấp hiện nay, các xã được chia nhỏ hơn so với cấp huyện trước đây, khó có thể lập khu vực phòng thủ chung ở từng xã.
Từ thực tế này, đại biểu đề nghị, phòng thủ khu vực cấp xã phải đặt trong thế trận phòng thủ chung của tỉnh, nhằm tránh phân mảnh trong quản lý các hạ tầng phòng thủ. “Nếu chung chiêng giữa hai địa phương sẽ lúng túng trong xác định người chịu trách nhiệm chính. Do đó, cơ quan chức năng cần có hướng dẫn cụ thể về nội dung này trong quá trình triển khai thi hành luật, để các địa phương thực hiện thống nhất”, đại biểu nhấn mạnh.

Các đại biểu tham gia thảo luận tại Tổ 12
Có chế định ưu tiên nhưng nếu phát hiện sai phạm phải xử lý nghiêm minh
Cho ý kiến với dự án Luật Phòng, chống phổ biến vũ khí hủy diệt hàng loạt, ĐBQH Lò Thị Luyến (Điện Biên) đề nghị, cơ quan soạn thảo rà soát, thống nhất danh mục các hành vi quy định tại khoản 1, Điều 7 với khoản 7 của Điều 3 về giải thích từ ngữ, để bảo đảm tính thống nhất trong dự thảo luật.

ĐBQH Lò Thị Luyến (Điện Biên) phát biểu
Về đánh giá, công nhận và áp dụng chế độ ưu tiên đối với tổ chức, doanh nghiệp tuân thủ (Điều 19), đại biểu Lò Thị Luyến đề nghị, có chế định ưu tiên nhưng khi phát hiện sai phạm phải xử lý nghiêm minh, gắn với việc xử lý theo mức độ của hành vi vi phạm. Đồng thời, bổ sung vào dự thảo Luật quy định về xử lý vi phạm với những trường hợp này.
Tại khoản 3, Điều 19 của dự thảo quy định ưu tiên giảm tần suất kiểm tra, giám sát, đơn giản hóa chế độ khai báo, báo cáo…. Đại biểu Lò Thị Luyến đề nghị cơ quan soạn thảo rà soát với các quy định của Luật Thanh tra để bổ sung chế độ ưu tiên giảm tần suất thanh tra vào dự thảo nhằm khuyến khích tổ chức, doanh nghiệp tuân thủ.
Để bảo đảm tính thống nhất của hệ thống pháp luật và giảm chi phí tuân thủ, đại biểu Phạm Văn Lịch cũng đề nghị tiếp tục quán triệt nguyên tắc không hình thành cơ chế báo cáo kiểm soát song song, trùng lặp với pháp luật về phòng chống rửa tiền. Việc nhận biết khách hàng, xác định chủ sở hữu hưởng lợi, đánh giá rủi ro và báo cáo giao dịch đáng ngờ cần kế thừa thông tin, dữ liệu và quy trình nghiệp vụ hiện có. Chỉ yêu cầu cung cấp bổ sung khi dữ liệu đã có chưa đủ để xác minh xử lý nguy cơ tài trợ phổ biến. Cơ chế tiếp nhận, xử lý và chia sẻ thông tin cần được tổ chức liên thông, bảo đảm thông tin được cung cấp một lần, khai thác đúng mục đích, đúng thẩm quyền và được bảo vệ theo quy định của pháp luật.

Toàn cảnh thảo luận tại Tổ 12
Đại biểu Phạm Văn Lịch cũng nhấn mạnh, việc phòng chống tài trợ phổ biến vũ khí hủy diệt không phải là nhiệm vụ riêng của ngân hàng mà là trách nhiệm của liên ngành.
Trong đó, Bộ Quốc phòng với vai trò cơ quan đầu mối quốc gia thực hiện chức năng tham mưu, điều phối, tổng hợp và cảnh báo. Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, các cơ quan quản lý chuyên ngành và cơ quan thực thi trực tiếp áp dụng các biện pháp theo thẩm quyền. Việc chia sẻ kịp thời thông tin về tổ chức, cá nhân bị chỉ định, chủ sở hữu hưởng lợi, giao dịch đáng ngờ và cảnh báo quốc tế là điều kiện để nhận diện, đánh giá và xử lý đúng rủi ro. Do vậy, đại biểu thống nhất cao với nhóm quy định trong dự thảo về phòng chống tài trợ phổ biến.














